Lăng Chi đem mọi chuyện bẩm báo lại, Lục lão phu nhân liền quan tâm hỏi: “Có nghiêm trọng không? Đã mời đại phu tới xem chưa?”
Lăng Chi cung kính đáp: “Đã mời đại phu tới rồi, thuốc cũng đã kê. Chỉ là cổ họng có chút ngứa, không quá nghiêm trọng. Chẳng qua nương tử nhà nô tỳ sợ mang bệnh khí sang đây, nên mới sai nô tỳ tới bẩm báo.”
Nghe vậy, Lục lão phu nhân mới yên lòng, lại bảo ma ma lấy ít dược liệu quý để bồi bổ, sai Lăng Chi mang về.
Lăng Chi nhận lấy, đang định cáo lui thì Lục Thư Du bỗng đứng dậy, nói: “Tổ mẫu, con muốn đi thăm biểu tỷ.”
Lục lão phu nhân biết tình cảm giữa hai tỷ muội rất tốt nên cũng không ngăn cản, chỉ nói: “Đi đi.”
Thế là lúc tới Phúc An đường, Lăng Chi đi một mình, nhưng khi trở về lại có thêm Lục Thư Du đi cùng.
Vì sợ lây bệnh cho Lục Thư Du, Giang Vãn Phù nhất quyết không chịu để nàng vào phòng. Lục Thư Du đứng ngoài cửa sốt ruột đến dậm chân liên tục. Giang Vãn Phù dở khóc dở cười, trong lòng lại cảm động vì tấm lòng chân thành của tiểu cô nương ấy, bèn dịu giọng dỗ dành: “A Du, ta đâu phải bệnh đến mức không dậy nổi. Chỉ là nhiễm chút hàn khí thôi, biết đâu ngày mai sẽ khỏi rồi.”
Lục Thư Du bất chấp quy củ, ghé cả người lên cửa sổ gọi vào trong, cuống đến mức nói năng lắp bắp: “Biểu tỷ, tỷ... tỷ để muội vào đi! Đều tại muội! Hôm qua cứ giữ tỷ lại, không cho về sớm, mới khiến tỷ bị mắc mưa! Đều là lỗi của muội!”
Lăng Chi cùng mấy người đứng ngoài cửa, cản cũng không dám cản, mà không cản lại sợ vị tiểu thư này thật sự xông vào.
Chuyện này cũng không thể trách các nàng quá cẩn thận. Người sống dưới mái hiên nhà người khác, sao có thể không dè dặt? Nương tử nhà các nàng hiện đang ở nhờ Quốc Công phủ, hôn sự lại còn chưa ngã ngũ. Các nàng là hạ nhân, tự nhiên càng phải thận trọng hơn.
Lục Thư Du đáng thương gọi hết tiếng này đến tiếng khác. Giang Vãn Phù thật sự không đành lòng nhìn nàng như vậy, liền mềm giọng khuyên: “A Du, đừng như thế nữa. Mau trở về đi. Không phải ta không muốn gặp muội. Muội đang ở Phúc An đường, nếu mang bệnh khí về đó thì lão phu nhân tuổi đã cao, làm sao chịu nổi? Hơn nữa ngày mai còn có thưởng hoa yến. Một mình ta bị bệnh thì không sao, nhưng nếu muội cũng ngã bệnh, buổi yến ấy sẽ không thể tổ chức được nữa.”
Nghe nhắc tới tổ mẫu, động tác gõ cửa của Lục Thư Du mới chậm lại. Một lúc sau nàng mới lí nhí nói: “Vậy... vậy tỷ phải mau mau khỏe lại. Thưởng hoa yến là do... do hai chúng ta cùng chuẩn bị.” Nói đến đây, hiếm hoi lắm tiểu cô nương mới tỏ ra cứng rắn một lần: “Cùng lắm thì đổi sang ngày khác tổ chức!”
Nghe lời nói đầy khí phách ấy, Giang Vãn Phù không nhịn được mỉm cười, trong lòng ấm áp vô cùng, liền đáp: “Được, ta nhất định sẽ mau khỏe lại.”
Có được lời hứa ấy, Lục Thư Du mới chịu thôi không gõ cửa nữa. Nàng còn đứng ngoài cửa trông ngóng một lúc lâu, đến khi Lăng Chi cùng mấy người tiến lên khuyên nhủ mãi mới lưu luyến rời đi.
Cuối cùng cũng tiễn được vị tiểu tổ tông ấy về, mọi người trong Lục Cẩm đường đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng còn chưa kịp thảnh thơi bao lâu, Lục Cẩm đường lại liên tiếp đón vài lượt khách. Nhị phu nhân Trang thị cùng tam phu nhân Triệu thị đều sai ma ma thân cận tới thăm hỏi, ngay cả Vĩnh Gia công chúa cũng phái người sang.
Chỉ có điều Giang Vãn Phù hoàn toàn không hay biết chuyện ấy. Uống thuốc xong, nàng đã bị Huệ Nương ép lên giường nằm nghỉ, phía trên còn đắp thêm một lớp chăn bông dày cộp. Nóng đến mức nàng mơ màng lúc tỉnh lúc ngủ, lặp đi lặp lại mấy lần. Đến giờ dùng bữa trưa, cảm giác ngứa nơi cổ họng đã hoàn toàn biến mất.
Huệ Nương nghe vậy liền nói: “Đó là vì đã toát mồ hôi, hàn khí trong người được đẩy ra ngoài rồi, sắp khỏi hẳn thôi.” Nói xong lại rót cho nàng một chén thuốc nóng, giục nàng tiếp tục chui vào chăn nghỉ ngơi.
Cứ như thế suốt cả ngày. Đến lúc mặt trời ngả bóng, Giang Vãn Phù tự cảm thấy mình đã khỏi hẳn. Đại phu tới bắt mạch lại, dưới ánh mắt mong chờ của Huệ Nương cùng mọi người, cuối cùng cũng gật đầu xác nhận.
Giang Vãn Phù bị nhốt trong phòng cả ngày, thiếu chút nữa đã buồn đến phát chán. Một mặt nàng sai Lăng Chi sang Phúc An đường báo với Lục Thư Du rằng thưởng hoa yến ngày mai có thể diễn ra như dự định, một mặt lại bảo Tiêm Vân mở cửa sổ để hít thở không khí.
Giang Vãn Phù cười tươi, chống cằm nhìn Huệ Nương, mềm giọng năn nỉ: “Huệ Nương, trong phòng ngột ngạt quá. Chỉ mở một lát thôi, được không?”
Bị nàng nhìn như vậy, Huệ Nương lập tức mềm lòng. Nương tử nhà nàng vốn rất ít khi làm nũng, xưa nay luôn tỏ ra chững chạc như một người lớn. Nàng đành thỏa hiệp: “Được, nhưng lát nữa phải đóng lại.”
Nói rồi liếc nhìn Tiêm Vân, ra hiệu cho nàng lui ra ngoài.
Đợi Tiêm Vân rời đi, Huệ Nương mới bước tới, lấy từ trong tay áo ra một bình thuốc men xanh, hạ thấp giọng nói: “Vừa rồi bên Minh Tư đường có người tới. Nghe nói ngài bị bệnh, Lục đại lang quân đặc ý sai người đưa tới.”
Giang Vãn Phù hơi khựng lại, rồi mới nhận lấy bình thuốc, đáp: “Ta biết rồi.”
Huệ Nương nở nụ cười hiền hòa, ôn nhu nói: “Nương tử, theo nô tỳ thấy, đại lang quân đối với ngài quả thật có ý.”
Trong lòng Giang Vãn Phù tự nhiên cũng hiểu rõ. Chuyện nam nữ ái mộ vốn vẫn là như vậy. Nàng từ sớm đã nhìn thấu, nam tử nhìn nữ tử, trước tiên đều nhìn dung mạo. Nếu dung mạo hợp ý, tính tình lại vừa lòng, liền có thể gọi là thích.
Mà thứ tình cảm nông cạn ấy, cũng rất dễ thay đổi.
Chỉ là loại để tâm này có thể kéo dài được bao lâu?
Có lẽ vì vừa mới ốm dậy nên lòng dạ cũng mềm yếu hơn thường ngày. Giang Vãn Phù nhất thời không có tâm trạng nghĩ tới những chuyện ấy, chỉ khẽ nói với Huệ Nương: “Ta biết rồi.”
Huệ Nương thấy vậy cũng hiểu chủ tử không muốn tiếp tục đề tài này, liền thức thời im lặng.
Bởi vì Giang Vãn Phù đã khỏi bệnh nên ngày hôm sau nàng vẫn tham dự thưởng hoa yến như thường lệ.
Vừa tới nơi, Lục Thư Du đã ngóng trông từ sớm. Tiểu cô nương lập tức chạy tới, lắp bắp hỏi han tình hình sức khỏe của nàng, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
Giang Vãn Phù tự nhiên nói thật rằng mình đã hoàn toàn khỏe rồi.
Ma ma đứng phía sau Lục Thư Du lại tiến lên một bước, nói: “Giang nương tử hôm qua mới khỏi bệnh, nhìn tinh thần vẫn chưa được tốt. Hôm nay trong buổi thưởng hoa yến, nhị nương tử nên vất vả hơn một chút, miễn để Giang nương tử phải quá lao tâm mới phải.”
Nghe vậy, Giang Vãn Phù khẽ nâng mắt nhìn bà ta một cái. Trên môi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, nàng ôn hòa đáp: “Hôm nay quả thực phải làm phiền A Du nhiều hơn rồi.”
Ma ma kia vốn thấy nàng mở miệng liền thấp thỏm không yên, đầu cúi thật thấp. Nghe xong câu ấy mới dám ngẩng lên, cảm kích nhìn nàng một cái.
Giang Vãn Phù xem như không nhận ra ánh mắt ấy, chỉ mỉm cười trò chuyện với Lục Thư Du.
Lục Thư Du vốn là người chu đáo, lại thiện lương. Nghe vậy liền lập tức gật đầu nhận lời, nắm lấy tay Giang Vãn Phù tự cổ vũ bản thân: “Biểu tỷ! Muội nhất định sẽ lo liệu thật tốt. Tỷ... tỷ không được để mình lại sinh bệnh nữa.”
Giang Vãn Phù khẽ gật đầu, nói: “Đi đi. Ta vào trong ngồi nghỉ một lát, đợi khách tới đông đủ rồi sẽ ra sau, được không?”
Lục Thư Du đồng ý, dẫn theo ma ma đi chủ trì thưởng hoa yến. Còn Giang Vãn Phù thì mang theo Lăng Chi và Tiêm Vân trở về phòng nghỉ.
Vừa vào trong đã có nha hoàn dâng lên trà thơm cùng điểm tâm tinh xảo.
Giang Vãn Phù chỉ mỉm cười, nhón lấy một miếng điểm tâm chậm rãi thưởng thức, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà. Gặp loại điểm tâm chưa từng thấy, nàng còn âm thầm suy đoán cách làm trong lòng.
Tiêm Vân và Lăng Chi đứng hầu trong phòng, nhìn nhau một cái. Cuối cùng Lăng Chi tiến lên, nhỏ giọng nói: “Nương tử, chúng ta thật sự không ra ngoài lộ diện một chút sao?”
Vất vả lo toan lâu như vậy, lại còn bệnh một trận. Không nói tới tranh công, ít nhất cũng nên ra mặt đôi chút mới phải. Vậy mà ngay cả cơ hội lộ diện cũng không có. Những lời vị ma ma kia vừa nói, thật sự quá thiên vị. Chẳng lẽ một biểu tiểu thư từ ngoài đến như nương tử còn có thể cướp mất danh tiếng của Lục nhị nương tử sao?
Giang Vãn Phù cúi đầu nhìn Lăng Chi. Thấy nàng tức đến phồng má, một bộ dạng bất bình thay mình, nàng bật cười, nhẹ nhàng chạm vào giữa trán nàng rồi nói: “Giận cái gì chứ? A Du là thân phận gì, còn ta là thân phận gì? Hôm nay vốn dĩ nên để A Du đứng ra chủ trì. Nàng là chủ nhân, ta là khách nhân. Ta lấy gì để tranh với nàng?”
Lăng Chi bĩu môi: “Nô tỳ chỉ thấy bất công thay nương tử thôi. Người lao tâm lao lực, làm hết việc này đến việc khác, cuối cùng lại chẳng được ai nhắc tới.”
Giang Vãn Phù chỉ cười nhạt: “Ở Tô Châu, nương tử nhà ngươi chịu còn ít ủy khuất sao? Ở nhờ nhà người khác thì phải biết tiến biết lùi. Hơn nữa, lần này ta lùi một bước, lão phu nhân tự nhiên sẽ không để ta chịu thiệt.”
Nàng không biết đây là ý của vị ma ma kia hay là sự sắp đặt của lão phu nhân.
Nhưng bất kể là chủ ý của ai, nàng đều nguyện ý lùi lại một bước.
Ngồi thêm một lúc, thấy thưởng hoa yến sắp bắt đầu, Giang Vãn Phù mới đứng dậy, ôn giọng nói với Tiêm Vân và Lăng Chi:
“Đi thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)