Lúc các nàng trở về Lục Cẩm đường, Huệ Nương đang cầm ô đứng dưới mái hiên, chuẩn bị ra ngoài tìm người. Thấy hai chủ tớ đã trở về, nàng mới nhẹ nhàng thở phào, vội vàng đón người vào trong.
Huệ Nương thúc giục Lăng Chi đi lấy nước nóng, một mặt kéo khăn khô tới lau mặt và tóc cho Giang Vãn Phù.
Giang Vãn Phù mặc cho Huệ Nương lo liệu, vừa nhìn Tiêm Vân đang ngồi xổm xuống định cởi đôi giày ướt cho mình, vừa giục: “Đừng hầu hạ nữa, mau đi thay y phục đi, kẻo lại nhiễm bệnh. Chỗ ta có Huệ Nương là được rồi.”
Huệ Nương cũng nói: “Nghe lời nương tử đi, đừng chậm trễ. Ngươi mà ngã bệnh, bên cạnh nương tử lại càng thiếu người hầu hạ.”
Tiêm Vân lúc này mới lui ra ngoài.
Hạ nhân rất nhanh đã mang nước nóng tới. Giang Vãn Phù vào quán thất, cởi bộ y phục còn vương hơi ẩm trên người, thoải mái tắm gội, gội sạch tóc, ngâm mình trong làn nước ấm áp. Đến lúc ấy nàng mới cảm thấy cái lạnh thấm tận xương cốt dường như đã hoàn toàn tan biến.
Huệ Nương bưng một bát canh gừng cùng một đĩa nhỏ mứt hoa quả bước vào, ôn tồn nói: “Nương tử mau nhân lúc còn nóng mà uống đi, đuổi bớt hàn khí.”
Nàng là người nhìn nương tử lớn lên.
Nương tử số khổ, phu nhân mất sớm, lão gia lại thiên vị đến cực điểm. Ngoài lão phu nhân che chở tỷ đệ hai người ra, chẳng còn ai thật lòng thương yêu họ.
Nhưng lão phu nhân vừa mất, nương tử chẳng còn ai chống lưng, ngược lại còn phải đứng ra bảo hộ tiểu lang quân.
Điều Huệ Nương mong mỏi nhất chính là vị đại lang quân của Lục gia thật sự là một người đáng để nương tử phó thác cả đời. Có như vậy, kế phu nhân mới không dám tiếp tục ức hiếp tỷ đệ hai người.
Huệ Nương càng thêm nhẹ tay, dùng muôi gỗ múc nước nóng, cẩn thận rưới lên mái tóc dài trong lòng bàn tay, gột sạch lớp cao dưỡng tóc. Lại dùng khăn khô lau dần hơi nước trên tóc. Đến khi thấy nước trong thau đã nguội đi ít nhiều, nàng mới nhẹ giọng đánh thức Giang Vãn Phù.
“Chủ tử, nên đứng dậy rồi, nước sắp lạnh mất.”
Giang Vãn Phù bị gọi tỉnh, liền búi lại mái tóc, thay bộ áo ngủ trắng như tuyết rồi bước ra khỏi quán thất. Huệ Nương cũng theo ra ngoài, sai Lăng Chi dẫn người vào dọn dẹp.
Lăng Chi dẫn theo hai tiểu nha hoàn bận rộn thu xếp một hồi, rồi mới đưa hai người lui xuống.
Theo giờ nghỉ ngơi của chủ tử, cả Lục Cẩm đường cũng dần yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng mưa tí tách rơi ngoài hiên.
Giữa màn đêm tĩnh lặng ấy, một bóng người khẽ ló đầu ra, đảo mắt nhìn quanh bốn phía, rồi thoắt cái hòa vào màn đêm đen đặc.
Sáng hôm sau thức dậy, cổ họng Giang Vãn Phù quả nhiên có chút khó chịu. Tối qua tuy đã kịp thời uống canh gừng, nhưng rốt cuộc vẫn bị nhiễm lạnh.
Huệ Nương không dám xem nhẹ, sợ bệnh nhỏ kéo thành bệnh nặng, liền vội sai phu quân mình đi mời đại phu.
Đại phu kê đơn thuốc, Giang Vãn Phù uống cạn một bát thuốc còn nóng hổi. Thuốc đắng đến mức nàng nhíu chặt mày, phải ngậm một viên mứt hoa quả trong miệng mới khá hơn đôi chút. Sau đó nàng mới dặn Huệ Nương: “Sai người tới chỗ lão phu nhân báo một tiếng, hôm nay ta không đến Phúc An đường nữa.”
Nàng còn trẻ, có bệnh một chút cũng không đáng ngại. Nhưng lão phu nhân tuổi tác đã cao, nếu chẳng may lây bệnh khí cho người, đó mới thật là tội lỗi của nàng.
Huệ Nương tự nhiên hiểu rõ đạo lý ấy, lập tức sắp xếp người sang Phúc An đường truyền lời.
Người được sai đi là Lăng Chi. Nàng tính tình hoạt bát, quan hệ với mấy vị ma ma ở Phúc An đường cũng khá tốt. Vừa tới nơi đã được một vị ma ma dẫn vào trong.
Lúc này, Lục lão phu nhân đang ngồi trong chính sảnh, Lục Thư Du ngồi bên cạnh bầu bạn. Hai người đều đang lấy làm lạ, bởi A Phù và biểu tỷ vốn luôn đúng giờ, hôm nay sao mãi vẫn chưa tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)