Vừa qua nguyệt môn, liền tới đại sảnh bày thưởng hoa yến.
Đám hạ nhân đã đem các chậu cúc quý đủ màu bày biện chỉnh tề, phía dưới kê giá gỗ tử đàn. Nào là tử cúc, thập trượng thùy liêm, Dao Đài Ngọc Phượng, hồng, bạch, mặc, hoàng đủ sắc, tranh nhau khoe hương sắc, khiến cả đại sảnh càng thêm lộng lẫy rực rỡ.
Các vị quý nữ khoác xiêm y hoa lệ, tựa như đàn hồ điệp uyển chuyển xuyên giữa biển hoa muôn sắc; người thì ngồi trong thủy tạ, người thì tụm năm tụm ba uống trà chuyện trò. Phóng mắt nhìn qua, quả thực là một cảnh tượng đẹp mắt vô cùng.
Giang Vãn Phù tới không sớm không muộn, cũng không quá nổi bật. Nàng dẫn theo hai tiểu nha hoàn, lặng lẽ đi vào bên trong. Thế nhưng Lục Thư Du đang đứng cùng một đám quý nữ lại liếc mắt đã trông thấy nàng từ xa, lập tức gọi nàng qua đó.
Vốn không muốn quá mức thu hút ánh nhìn, nhưng nếu Lục Thư Du đã lên tiếng gọi, nàng không qua lại càng có vẻ thất lễ. Giang Vãn Phù liền mỉm cười với nàng, chậm rãi bước tới.
Vừa đến gần, Lục Thư Du đã vui vẻ tiến lên đón. Ma ma bên cạnh nhân đó giới thiệu với các quý nữ: “Vị này là Giang đại nương tử của Giang gia ở Tô Châu, cũng là biểu tỷ của nhị nương tử nhà chúng ta.”
Lời vừa dứt, thần sắc của những quý nữ đang âm thầm quan sát nàng đều lập tức giãn ra, trên mặt rất nhanh hiện lên ý cười.
Ban nãy thấy tiểu nương tử này đi tới, các nàng chỉ cảm thấy lạ mặt, lại sinh đến vô cùng xinh đẹp. Một thân váy lụa xanh nhạt điểm màu biếc non, bên hông thắt đai hương lan, vòng eo thon mềm như liễu, bước sen uyển chuyển. Đẹp nhất chính là đôi mắt ấy, chẳng cần mở lời, chỉ lặng lẽ nhìn người thôi cũng đủ khiến người ta bất giác chìm đắm.
Quả thực là tóc mây eo liễu, dung nhan tựa phù dung.
Các nàng còn tưởng đây là quý nữ nhà nào trong kinh thành, quanh năm được nuôi dưỡng nơi khuê các nên ít người nhận biết. Không ngờ chỉ là một vị biểu tiểu thư đang ở nhờ Quốc Công phủ.
Thời buổi này, nhà nào mà chẳng có vài vị biểu tỷ biểu muội ở nhờ. Nếu tính tình hiền hòa, biết giữ lễ nghĩa thì nuôi thêm một người cũng chẳng đáng là bao, coi như thêm một người bầu bạn. Chỉ là những kẻ nhòm ngó hôn sự của chủ gia, bày mưu tính kế, dùng thủ đoạn tranh đoạt, mới thật khiến người ta chán ghét.
Giang Vãn Phù chỉ nhìn một lượt đã hiểu rõ tâm tư của những vị quý nữ này, nhưng nàng cũng không để trong lòng. Người thuộc thân phận nào thì nên ở trong vòng tròn của thân phận ấy. Cố ép mình hòa vào nơi không thuộc về mình, cuối cùng chỉ khiến bản thân khó xử mà thôi.
Nàng thuận thế chào hỏi vài vị nương tử, trao đổi danh tính đôi câu, rồi tùy ý tìm cớ muốn lui ra, kiếm một chỗ ngồi nghỉ, lặng lẽ vượt qua buổi thưởng hoa yến này.
Khẽ gật đầu với Lục Thư Du, Giang Vãn Phù liền dẫn theo Tiêm Vân rời đi. Đi ngang qua mấy đình nghỉ chân, nơi nào cũng đã có người ngồi. Không phải là các quý nữ y phục lộng lẫy, tươi cười như hoa, thì cũng là những lang quân phong nhã đang ngâm thơ đối ẩm. Đi đến mức chân có phần mỏi nhừ, nàng mới tìm được một hành lang đình khuất nẻo.
Có lẽ vì quá đỗi hẻo lánh nên bốn phía cây cối um tùm, ô cựu và vọng xuân mọc chen kín, những bụi cây thấp thấp che khuất cả hành lang đình.
Nhìn từ bên ngoài vào, ngay cả bóng người cũng khó mà thấy được.
Ngược lại là một nơi thanh tĩnh hiếm có.
Giang Vãn Phù ngồi xuống, sai Lăng Chi đi lấy ít trà nước, tay phe phẩy chiếc quạt nhỏ, chăm chú nhìn đàn cá dưới hồ thỉnh thoảng nhảy lên mặt nước, coi như giết thời gian.
Tiêm Vân đứng bên hầu hạ, chợt nhìn thấy một đóa hoa nhỏ vướng trên tóc chủ tử. Chắc là lúc đi đường vô ý dính vào. Nàng đang định tiến lên gỡ xuống thì đã nghe thấy tiếng bước chân vọng tới.
Có người tới sao?
Giang Vãn Phù cũng quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh. Thế nhưng bị những khóm ô cựu và vọng xuân che khuất nên không nhìn rõ người tới là ai, chỉ thấp thoáng thấy một vạt áo màu tử la lan, dường như là nữ tử.
Giang Vãn Phù đang định bảo Tiêm Vân ra xem có phải khách nhân đi lạc đường hay không thì nữ tử kia đã lên tiếng trước.
Đó là một giọng nói mềm mại mà nhỏ nhẹ. Nàng ta nói: “Lang quân đã cứu ta, ta tự nhiên phải lấy thân báo đáp.”
Nghe thấy câu ấy, Giang Vãn Phù lập tức im bặt, đưa mắt nhìn Tiêm Vân.
Tiêm Vân hiểu ý, lập tức ngậm miệng không nói.
Giang Vãn Phù có phần bất đắc dĩ. Nàng chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh, nào ngờ lại vô tình nghe phải chuyện riêng của người khác. Đúng lúc nàng đang thấy dở khóc dở cười thì giọng nói của vị “tình lang” kia cũng vang lên.
Giọng người nọ ôn hòa, trong lời nói còn mang theo vài phần bất lực: “Lý thất nương tử, ta đã giải thích với nàng từ lâu rồi. Hôm ấy giúp nàng chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, đổi lại là bất kỳ lang quân nào cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Thất nương tử không cần mãi ghi nhớ trong lòng, càng không cần nhắc tới chuyện lấy thân báo đáp.”
Âm thanh tiếp tục truyền qua những bụi cây thấp. Lần này lại là giọng của vị “Lý thất nương tử”, run run như đang khóc, vừa ai oán vừa mềm mại: “Ta biết mình không xứng với lang quân. Nhưng phu nhân muốn gả ta cho Triệu thị lang làm kế thất. Tuổi tác Triệu đại nhân còn lớn hơn cả phụ thân ta, trong phủ con thứ cháu thứ đông đúc. Nếu ta gả cho hắn, cả đời này coi như bị hủy rồi. Cầu lang quân cứu ta. Ta biết xuất thân mình thấp kém, không dám mơ tưởng vị trí chính thất, chỉ cầu một chốn dung thân. Chẳng lẽ lang quân cũng không bằng lòng sao?”
Lý thất nương tử vừa dứt lời liền bật khóc nức nở. Tiếng khóc ai oán đến mức khiến người nghe cũng không khỏi mềm lòng.
Nhưng Giang Vãn Phù lại không có ý định tiếp tục nghe câu trả lời của vị “lang quân” kia. Nàng khẽ nháy mắt với Tiêm Vân đang đầy vẻ lo lắng, mấp máy môi không tiếng động:
“Chúng ta đi.”
Dứt lời, nàng nhẹ nhàng cất bước rời khỏi hành lang đình.
Vừa qua khúc ngoặt, Giang Vãn Phù liền dừng lại, nói: “Đứng đây đợi Lăng Chi một lát, kẻo nàng ấy không biết chúng ta đã đi rồi.”
Tiêm Vân tự nhiên ngoan ngoãn đáp lời. Nàng lén nhìn sắc mặt chủ tử, thấy thần sắc nàng bình thản, không giống đang thương tâm, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Nương tử, vừa rồi... là đại lang quân phải không?”
Giang Vãn Phù gật đầu.
Ngay cả Tiêm Vân còn nhận ra được, huống chi là nàng.
Tiêm Vân thấy chủ tử bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, không khỏi sốt ruột thay nàng, nhịn không được nói: “Nương tử, chúng ta cứ thế mà đi sao?”
Giang Vãn Phù hiểu ý Tiêm Vân, nhưng nàng không định làm gì cả.
Đừng nói hiện giờ hôn sự giữa nàng và Lục Trí còn chưa định xuống, cho dù đã định rồi, nàng cũng sẽ không đứng ra đuổi người.
Chuyện như thế này vốn là ngươi tình ta nguyện. Nếu Lục Trí muốn nạp người, nàng không ngăn được. Nếu hắn không muốn, nàng cũng chẳng cần phải ra mặt.
Mọi việc đều nằm ở tâm ý của nam nhân.
Một lát sau, Lăng Chi mang trà nước trở lại. Thấy chủ tớ hai người đang đứng ở hành lang gấp khúc, nàng còn lấy làm khó hiểu.
Giang Vãn Phù lại không nhắc tới chuyện vừa rồi, chỉ dẫn hai người tiếp tục rời đi.
Đi được nửa đường, phía sau chợt vang lên một giọng nói the thé:
“Nương tử xin dừng bước!”
Giang Vãn Phù theo bản năng dừng chân, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy mấy nam tử ăn vận như hoạn quan đang đứng đó, mặt trắng không râu, lưng hơi khom xuống.
Ở giữa đám hoạn quan là một nam tử vận long bào màu minh hoàng. Ngũ quan người này cũng xem như đoan chính, nhưng giữa hai hàng mày lại luôn khiến người ta cảm thấy có vài phần tà khí. Giang Vãn Phù chỉ nhìn thoáng qua đã thấy sống lưng lạnh buốt, toàn thân không được tự nhiên.
Tiêm Vân thấy sắc mặt nàng thay đổi, vội vàng tiến lên đỡ lấy, thấp giọng gọi: “Nương tử...”
Mà nam tử mặc y phục minh hoàng kia đã bước tới trước mặt.
Ánh mắt hắn không chút kiêng dè dừng trên người Giang Vãn Phù, lướt qua chiếc cổ trắng mịn của nàng rồi bật cười nói: “Cô nghe nói biểu muội hôm nay mở thưởng hoa yến trong phủ nên cũng tới góp vui. Không ngờ lại gặp được một vị giai nhân như thế. Không biết nương tử họ gì tên gì, nhà ở nơi đâu?”
Nghe những lời đùa cợt ấy, Tiêm Vân và Lăng Chi lập tức biến sắc. Một người đỡ lấy Giang Vãn Phù, một người dang tay chắn trước mặt nàng.
Lăng Chi lấy hết can đảm lên tiếng: “Chúng ta là khách của Quốc Công phủ. Ngươi là kẻ đăng đồ tử từ đâu tới vậy?!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)