“Anh, đây là bạn anh sao?” Bùi Thụ rất thân thiện, khác hẳn với anh trai Bùi Lâm cao lãnh của cậu ta, là một thiếu niên mập mạp đáng yêu, miệng cũng ngọt, cao hứng nói: “Chào anh, em tên Bùi Thụ, anh biết chơi ăn gà không?”
“Chào em, anh tên là Cố Đông.” Cố Đông còn chưa kịp trả lời vấn đề của Bùi Thụ, liền nhìn thấy Bùi Lâm ôm cổ Bùi Thụ kéo vào nhà.
Trong nhà không có ai chỉ có bảo mẫu, sau khi đổ trà, bưng trái cây và đồ ăn vặt lên bàn liền đi chuẩn bị cơm trưa.
Hai anh em Bùi Thụ và Bùi Lâm có tính cách hoàn toàn tương phản nhau, Bùi Thụ hoạt bát hướng ngoại, cũng sẽ làm nũng, làm Cố Đông không tự chủ được mà nhớ tới Cố Tây. Thiếu niên ở bên cạnh nhiệt tình mời cậu ăn trái cây, lại vừa điên cuồng chơi trò chơi ăn gà, còn liên tục nói trò này này chơi rất hay, còn nói, nếu cậu không biết chơi thì sẽ dạy cậu chơi, còn vô cùng sùng bái nói anh trai của nhóc chơi rất giỏi, chỉ là không thích chơi với nhóc.
Còn Bùi Lâm lại nói Bùi Thụ giống như là kẹo dẻo vậy, tối ngày cứ thích lẽo đẽo theo hắn, không thích học tập chỉ thích chơi game.
Bùi Lâm cắt ngang lời Bùi Thụ nói: “Cố Đông là thầy giáo anh mời về nhà dạy kèm cho em, cậu ấy sẽ dạy kèm môn ngữ văn và tiếng Anh cho em. Nếu rảnh rỗi thì ra ngoài chạy hai vòng đi, em nhìn em đi, béo quá rồi, đừng có lo chơi game suốt ngày.”
Bùi Thụ ủy khuất im miệng gặm quả táo.
Giữa trưa ăn cơm, cũng chỉ có ba người bọn họ và bảo mẫu, bảo mẫu ở phòng bếp dùng cơm, không ăn cùng bọn họ.
Cơm nước xong xui, sau khi Cố Đông đã hiểu biết tiến độ học của Bùi Thụ, liền lật ra sách giáo khoa bắt đầu công việc dạy kèm, Bùi Thụ lộ ra vẻ mặt đáng thương vô cùng như là sắp bị lấy mạng vậy.
Sau khi Cố Đông đã xem qua sách giáo khoa và bài thi trước kia của Bùi Thụ, mới cười nói: “Mỗi ngày học xong và làm xong hết bài tập, anh sẽ chơi một ván với em.”
“Thật sao!?” Bùi Thụ sợ Cố Đông đổi ý, vội vàng nói: “Anh Đông đã nói ra không được nuốt lời nha, bây giờ em học liền."
Lúc nói đến học tập, vẻ mặt Bùi Thụ rất là đau khổ.
Kỳ thật Cố Đông cảm thấy Bùi Thụ rất nghe lời, so với Cố Tây khi còn nhỏ lì lợm cứng đầu dễ dạy hơn nhiều.
Bùi Thụ là học chuyên lý, đầu óc rất thông minh, chỉ là đều dùng vào chơi game, nhìn bài tập của nhóc là có thể nhìn ra được là nhóc làm cho có lệ, nếu như có đề nào sai, chỉ cần bắt Bùi Thụ làm lại, nhóc tính ra kết quả rất nhanh.
Cố Đông rủ mi, rất có hứng thú mà nhìn Bùi Thụ.
“Hắc hắc, chỉ tại bài tập nhiều quá.”
Bùi Thụ không đủ tự tin nói: “Anh Đông, anh đừng có nói cho anh của em biết.”
Cố Đông gật đầu nói: “Anh sẽ không nói.”
Ngữ văn và tiếng Anh kém, kỳ thật là do Bùi Thụ không chịu học thuộc, điều Cố Đông phải làm là nhìn chằm chằm Bùi Thụ học bài, ngày đầu tiên cứ như vậy mà kết thúc, ngày mai chủ yếu là nhằm vào cách viết văn của Bùi Thụ.
Sau khi Bùi Lâm đăng nhập vào trò chơi, liền nhìn qua chỗ Cố Đông, vừa thấy đã biết là người mới, liền nói: “Một lát nữa muốn cái gì thì nói với tôi, tôi sẽ kéo cậu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
