“Anh, anh cũng kéo em với nha.”
“Đừng có nói chuyện ghê tởm người khác như vậy, ăn nói cho đàng hoàng vào.” Bùi Lâm vô cùng lãnh khốc mà răn dạy em trai.
Cố Đông cũng chỉ cười cười, chờ đến khi vào trò chơi, tới rồi vòng cuối cùng, Cố Đông liền bình tĩnh tìm một chỗ cao để ẩn nấp, mỗi một súng đều bắn chết một đối thủ, cuối cùng, bọn họ giành được thắng lợi trong tiếng hoan hô của Bùi Thụ.
“Oa! Anh Đông thật là giỏi quá đi, so với anh của em còn —— ách, anh hai cũng rất giỏi a.”
Bùi Thụ còn muốn chơi thêm ván nữa, nhưng Cố Đông rất có nguyên tắc mà lắc đầu cười nói: “Chúng ta đã thoả thuận, chỉ chơi một ván.”
Nhìn thấy đã gần 6 giờ tối, Cố Đông nhìn hai anh em nói, “Tôi phải về rồi, hai người cảm thấy ngày mai nên học bổ túc buổi sáng hay là buổi chiều được?”
“Buổi sáng đi, buổi chiều em có hẹn đi chơi với bạn.” Bùi Thụ càng nói càng nhỏ giọng.
Cố Đông cảm thấy không sao cả, sau khi hẹn xong thời gian dạy học liền rời đi.
8 giờ sáng hôm sau, lúc Cố Đông đi ngang qua hoa viên lại nhìn thấy bác gái cười tủm tỉm đẩy xe nôi, làm cho bước chân của cậu không khỏi dừng lại, lúc này ánh mặt trời cũng không quá mạnh, cho nên lồng chống nắng của xe nôi cũng được mở ra, lộ ra tiểu bảo bảo đang nằm lười biếng bên trong.
Bác gái đi theo Cố Đông chào hỏi: “Nha, là cậu bé à.”
Lúc này, ở trong xe nôi, Tiểu Đông Cô đang nhắm mắt cũng mở bừng ra, chớp thật dài lông mi, trong miệng còn phun bong bóng phát ra âm thanh 'phốc phốc' rất đáng yêu.
“Buổi sáng tốt lành, tiểu Đông Cô.” Cố Đông cười nói với em bé đang 'phốc phốc' phụ bong bóng.
Tiểu Đông Cô liền 'khanh khách' cười lộ ra má lúm đồng tiền bên trái.
Tiểu bằng hữu Đông Cô thật sự là quá đáng yêu.
Hôm nay tâm tình của Cố Đông rất tốt, rất nhanh liền giúp Bùi Thụ học bổ túc xong, Bùi Thụ lấy ra trò chơi nhìn Cố Đông với ánh mắt đen láy. Cố Đông từng nói, chỉ cần học bổ túc xong là sẽ bồi nhóc chơi, lập tức đồng ý ngay, ai ngờ loại trò chơi này lại là trò chơi kinh điển, thuộc về loại chơi qua ải, mà Cố Đông cũng không phải loại người thích thất bại, lúc kết thúc trận cuối cùng, hai người đã chơi khoảng một tiếng.
“Oa, mới đây mà đã 12 giờ rưỡi rồi, hèn gì đói quá.”
Sau đó Bùi Thụ cười hì hì xoa đống thịt mềm mụp trên người nói: “Anh Đông, anh là người thứ hai chơi trò chơi vô cùng lợi hại mà em biết.”
Cố Đông cũng không định ở Bùi gia ăn cơm, Bùi Lâm đã có ý tốt giúp cậu tìm công tác, cũng không thể không biết điều mà ở nhà người ta ăn cơm được, liền lắc đầu cự tuyệt, Bùi Lâm còn chưa kịp nói gì, Bùi Thụ đã ôm lấy cánh tay Cố Đông không buông, làm nũng nói: “Anh Đông, chúng ta cùng nhau ăn cơm đi, hai người ăn cơm rất là chán, anh của em lại mê chơi di động, không thèm để ý đến em.”
Nhìn bộ dáng này của Bùi Thụ, Cố Đông không gật đầu ở lại ăn cơm cũng đi không được.
Trên bàn cơm, Bùi Thụ vừa ăn vừa nói chuyện, tuy rằng trên mặt Bùi Lâm đều là biểu tình ghét bỏ em trai ấu trĩ, nhưng vẫn nghe rất nghiêm túc, vừa nghe vừa chế giễu, trái tim của Bùi Thụ đã sớm bị anh trai nhà mình luyện thành kim cương, nghe thấy anh trai chế giễu cũng không có tổn thương, mà còn cười hì hì nói chuyện tiếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)