“Ai nha, cảm ơn cậu bé.” Bác gái nói cảm ơn, cười tủm tỉm đẩy xe nôi đi vào, cũng thuận tay xốc lên lồng chống nắng của xe nôi, lộ ra bên trong tiểu bảo bảo trắng trẻo mập mạp, tiểu bảo bảo vốn dĩ đang nhắm mắt như là đang ngủ, lúc này lại mở mắt ra một đôi mắt to tròn, đây là một đôi mắt hạnh xinh đẹp, hai hàng lông mi thật dài, vừa đậm lại vừa dày, giống như một cây quạt nhỏ.
“Phốc phốc.” Bé con mặt tròn vo mang theo nét mũm mỉm của trẻ con phun ra một cái bong bóng tới.
Trong nháy mắt Cố Đông nhìn thấy bé con liền sững sờ tại chỗ, đứa nhỏ này rất giống Đậu Giá.
Bác gái dùng khăn tay mềm mại xoa miệng cho đứa nhỏ, còn nhỏ giọng dỗ dành, “Đông Cô, sao hôm nay con lại cao hứng đến vậy?”
Hoá ra đứa nhỏ này tên là Đông Cô.
Cố Đông nghe thấy tên của đứa nhỏ, trên mặt cũng lộ ra một nụ cười.
Khi Cố Đông nhìn kỹ, lại phát hiện đứa nhỏ này cũng không giống Đậu Giá. Đứa nhỏ này vừa trắng nõn lại bụ bẫm, còn có đôi mắt, cũng lớn hơn Đậu Giá một chút. Cố Đông nhớ đến hình ảnh Đậu Giá bị bệnh tật tra tấn gầy ốm, trong lòng kìm nén không được chua xót.
Cậu thật là si ngốc, nhìn thấy em bé liền nhớ tới Đậu Giá.
Bên trong xe nôi, Đông Cô đang chớp chớp mắt to, đột nhiên cười khanh khách lên, lúc cười rộ lên, bên má trái của bé liền lộ ra một cái má lúm đồng tiền, chỉ khi nào cười lên mới có thể lộ ra ngoài.
Cố Đông nhìn má lúm đồng tiền của Đông Cô mà xuất thần, Đậu Giá của cậu cũng có má lúm đồng tiền.
Bác gái nhìn thấy Cố Đông trắng nõn sạch sẽ, lớn lên thanh tú đáng yêu, ánh mắt trong sáng, không giống như là người xấu, liền cười ha hả nói: “Cũng không biết sao nữa, hôm nay tâm tình của Đông Cô rất tốt, bình thường cũng không hay cười.”
Cố Đông không biết nói gì chỉ có thể gật đầu, sau đó liền duỗi tay giúp bác gái ấn thang máy, làm bác gái đẩy em bé vào trong, bác gái nói lời cảm ơn.
Đông Cô mở to mắt nhìn Cố Đông đứng bên ngoài, miệng phun bong bóng.
Cửa thang máy từ từ khép lại.
“Không nghĩ tới cậu lại thích trẻ con như vậy.” Bùi Lâm cản lại thang máy chờ bên cạnh.
Cố Đông lấy lại tinh thần, đi vào thang máy nói, “Thật xin lỗi đã để cậu đợi lâu.”
Cố Đông lảng tránh đề tài về trẻ con. Không muốn nghĩ quá nhiều, bởi vì hiện tại Đậu Giá của cậu đang ở nhà họ Ngôn.
Bùi Lâm cũng không hỏi nhiều về đề tài này, cậu mới mười chín, trong đầu đều là những thứ mà giới trẻ yêu thích như âm nhạc, thiết bị điện tử, trò chơi, ván trượt.v.v., đối với chuyện tìm bạn gái không có hứng thú, càng miễn bàn đến chuyện kết hôn sinh con.
Thang máy dừng lại ở tầng 23.
"Đinh!"
Cửa thang máy vừa mở ra, liền nghe thấy tiếng 'thịch thịch thịch' của người đang chạy vội, cùng với thứ gì đó đang vọt tới.
Ngay sau đó, Cố Đông liền nhìn thấy một thiếu niên trắng trẻo mập mạp, lúc này đối phương cao hứng đến mức hai mắt đều híp lại thành một đường chỉ, la hét nói: “Anh, anh rốt cuộc cũng chịu trở lại rồi, chúng ta đánh một ván nha, anh đã nói sẽ chơi với em.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

