Đó là một tiểu khu có hoa viên, thảm thực vật xanh hoá rất tốt, người gác cổng nghiêm khắc, bảo an làm hết phận sự, vừa nhìn thấy chủ nhà trở về liền tươi cười chào hỏi, Bùi Lâm chỉ gật đầu, sau đó dẫn Cố Đông đi xuyên qua hoa viên, vóc dáng của cậu ta cao, chân dài, bình thường đều có thói quen đi nhanh, nhưng giờ phút này mới đi được hai bước liền thả chậm tốc độ.
“Ấu trĩ, tôi không quan tâm mấy chuyện này.” Mặc dù Bùi Lâm nói như vậy, nhưng khóe miệng lại hơi hơi giơ lên.
Cố Đông nhìn thấy vậy, hiện tại cũng đã thăm dò được một chút tính cách của Bùi Lâm, đây là một vị thiếu gia nhà giàu vừa nội liễm lại vừa ấu trĩ.
8 giờ rưỡi sáng của ngày nghĩ Quốc Khánh đầu tiên, đã không còn lạnh như trước, không trung lộ ra thời tiết đẹp, ấm áp nhưng không quá nóng. Trong hoa viên, người không nhiều lắm, chỉ có vài người già ngồi ở trên băng ghế nói chuyện, trong đó có một vị bác gái hơn 50 tuổi ăn mặc mộc mạc sạch sẽ đẩy xe nôi, lúc này đang đùa giỡn nói chuyện với em bé.
Lúc Cố Đông đi ngang qua bên cạnh, không khỏi dừng lại bước chân mà nhìn xe nôi, nhưng xe nôi lại có lồng chống nắng, thấy không rõ bộ dạng của em bé, chỉ có thể mơ hồ thấy được bé con đang ngoan ngoãn nằm ở trong xe nôi, tùy ý bác gái trêu ghẹo, không hề hé răng.
Bùi Lâm đi ở đằng trước, nhìn thấy bên cạnh không có ai, liền quay đầu lại nhìn, liền nhìn thấy Cố Đông đang đứng ở phía sau cách mình vài bước ngẩn người, lập tức kêu lên: “Cố Đông?”
Cố Đông không có đáp lại, nhưng dưới chân lại nhanh hơn hai bước, bé con hẳn là đã ngủ rồi. Cố Đông đi đến trước mặt Bùi Lâm, cười nói: “Không có việc gì.”
Hai người đi xa vài bước, bên trong chiếc xe nôi cao cấp ở phía sau, đứa bé vẫn luôn không nhúc nhích như là ngủ rồi, lúc này trong miệng lại thổi bong bóng nước miếng, hai nắm tay nho nhỏ gắt gao nắm chặt, miệng kêu 'nha nha'.
Bác gái nghe được liền cười tươi đến mức khóe mắt lộ ra nếp nhăn, dụ dỗ nói: “Đông Cô sao vậy? Có phải đã tắm nắng đủ rồi đúng không? Chúng ta về nhà nha!”
Đi xuyên qua hoa viên, tiểu khu phía sau hoa viên chính là toà nhà của Bùi Lâm, Bùi Lâm quẹt thẻ vào cổng.
Chỉ thấy bên trong là sàn cẩm thạch được lau chùi sạch sẽ có thể chiếu ra bóng người, không gian rộng lớn thoải mái, còn có hai cái thang máy. Bùi Lâm ấn một cái, rõ ràng một cái thang máy khác đã ngừng ở lầu một, nhưng hai người lại đợi cái thang máy mà Bùi Lâm đã ấn chạy xuống dưới. Cố Đông vừa thấy liền biết nhà của Bùi Lâm chỉ có thể đi loại thang máy này mới lên được.
Cửa vang lên âm thanh 'tít tít', Cố Đông nhìn qua, liền nhìn thấy vị bác gái vừa rồi đang dùng một tay đẩy xe nôi, một tay khác kéo cửa, có chút cố hết sức. Cố Đông không hề nghĩ ngợi liền nhấc chân đi qua hỗ trợ mở cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


