“……”
Thiên Cửu dừng tay, rơi vào trầm mặc.
Nhìn gương mặt này, cô nửa lời cũng không nói nên được, chỉ có thể nghiến răng tự nhắc bản thân rằng Trì Diệc không phải là cô cô.
Nhưng Trì Diệc lại chẳng có ý định bỏ qua cho cô bé. “Không nói gì à? Câm luôn rồi hả?”
Thái tử Thiên Cửu, không phải câm nhưng còn hơn cả câm. Cô nổi danh là cái hũ nút bị cưa mất miệng, lại còn bướng bỉnh vô cùng. Mỗi lần trái ý với nữ hoàng đều không chịu nói một câu mềm mỏng, cứ ngang ngạnh cứng đầu rồi bị phạt quỳ suốt.
Trì Diệc dựa người vào ghế sofa, tiếp tục nói: “Vừa nãy trước mặt đám phóng viên cũng vậy, em có cái miệng để làm cảnh à? Hửm? Trả lời tôi.”
Giọng điệu có chút hận sắt không thành thép.
Thiên Cửu cúi đầu, nghẹn nửa ngày mới khó nhọc nói ra một câu: “Xin lỗi.” Trì Diệc không phải là cô cô, nơi này không phải Thiên Ngự quốc, cô không thể nào cứ quỳ xuống đất mà nói: “Nhi thần biết lỗi.”
Lần đầu tiên cô nhận ra bốn chữ “Nhi thần biết lỗi” lại dễ nói đến thế.
Ngón tay siết chặt lấy chiếc điều khiển, Trì Diệc nhìn mà tức nghẹn, “Em xin lỗi cái gì?!”
Thiên Cửu mấp máy môi, nhưng không phát ra tiếng.
Cô vốn không thích nói nhiều.
Lúc nào cũng bị bọn quan ngự sử ép đến không nói lại được, cũng không giỏi ăn nói như Thiên Nhạc, nói nhiều lại càng dễ làm cô cô giận.
Trì Diệc hít sâu, nghiêng người nhìn cô, giọng kiên quyết: “Tôi hỏi em, Thiên Nhạc lừa em nhường ngôi mà em không giận hả?”
Thiên Cửu: “……”
Không hiểu tại sao Trì Diệc cứ phải xoáy vào chuyện này.
Cô nghĩ nghĩ, rồi trả lời: “Chị ấy hợp với ngôi vị hơn em.” Dừng một chút, cô lại nói thêm: “Nhưng chị ấy không nên lấy cô cô ra để lừa em.”
Đấy, cô đối với Thiên Nhạc chỉ có mỗi một yêu cầu như thế thôi.
Lừa cô thì được, nhưng đừng lôi cô cô ra làm cái cớ.
“Thiên Cửu.”
“Hử?”
Cô còn tưởng sẽ bị mắng tiếp, không ngờ người đối diện đã đổi giọng. Thiên Cửu ngơ ngác đứng sau lưng Trì Diệc, lòng đầy nghi hoặc.
Diễn viên là thế này sao?
“Lại đây ngồi.” Trì Diệc vỗ vỗ ghế sofa, vẫy tay gọi cô.
Thiên Cửu ngoan ngoãn đi tới, ngồi xuống.
“Ngụy Thanh Thanh giở trò với tôi, tôi có thể dùng pháp luật để xử lý cô ta, đồng thời tôi cũng có thể tức giận, vì quyền lợi chính đáng của tôi đã bị xâm phạm.” Giọng Trì Diệc nhẹ nhàng nhưng nặng tựa ngàn cân. “Còn em, hai người đều là thái tử, ngôi vị hoàng đế chính là quyền lợi chính đáng của em. Nếu đến giận cũng không biết giận…”
Nói đến đây, cô dừng lại.
“Em đã từng nghĩ đến tương lai chưa?”
Cô nhìn cô bé trước mặt, bỗng chốc vỡ luôn hình tượng lạnh lùng, trông chẳng khác gì một chị gái tri kỷ.
Thiên Cửu cũng nhìn chị ấy, bất giác ngẩn người. Đây là dáng vẻ của cô cô trước kia. Nhưng sau này, sau này cô cô quá bận rộn với quốc sự, mỗi lần nói chuyện chẳng được mấy câu là nổi giận. Có lẽ là thất vọng về cô quá rồi.
“Đã từng nghĩ đến.” Thiên Cửu khẽ cười. “Nhưng vẫn chưa nghĩ thông.”
Cô đã từng nghĩ đến chuyện tự lực cánh sinh. Dù gì cũng có một thân võ nghệ, không biết mưu sinh có khó hay không.
“Ừm, tôi cũng nghĩ vậy.”
Dù sao thì… cũng không được thông minh lắm.
Trì Diệc cầm chiếc máy tính bảng, vừa viết vừa vẽ. Một lúc sau, cô lấy lại vẻ lãnh đạm thường ngày, rồi nói: “Tay em một thời gian nữa chưa thể hồi phục, tôi thì bận công việc, không thể dạy em được…”
“Em có thể học với YiKo.” Thiên Cửu nhanh chóng lên tiếng.
Trì Diệc nhướng mày, nhìn cô bé đầy vẻ thú vị. Một cái trí tuệ nhân tạo mà đi dạy cho kẻ ngốc, lỡ dạy mãi vẫn ngu thì sao?
“Nó là quản gia thông minh, không phải giáo viên.”
“Ồ…” Thiên Cửu không hiểu.
“Tôi sẽ sắp xếp trường học cho em. Trong khoảng thời gian này, em có thể suy nghĩ xem sau này muốn làm gì. Nghĩ thông rồi thì học.” Trì Diệc đưa máy tính bảng cho cô. “Tôi sẽ chu cấp cho em đến khi nào em có thể tự lo được cho mình.”
Cô đường đường là thái tử một nước, dù không xuất sắc bằng Thiên Nhạc, cũng không đến mức… sa cơ đến mức này chứ?!
Trì Diệc: “Không muốn?”
Thiên Cửu lắc đầu, dứt khoát đáp: “Muốn.”
Chỉ có ngốc mới không muốn.
Cô tưởng tượng đến viễn cảnh tươi đẹp của mình, nhưng sau đó bị tát tỉnh trong vòng hai ngày.
Khi Trì Diệc đi ký hợp đồng với công ty công nghệ HW, cô tiện thể sai Dương Nam đưa Thiên Cửu đi làm thủ tục nhập học.
Nhìn đám học sinh cấp ba tràn đầy sức sống kia, Thiên Cửu chột dạ.
Nhưng Dương Nam còn nhanh hơn cô tưởng, không cho cô có cơ hội hối hận. “Thiên Cửu bé nhỏ, em cứ đi theo giáo viên làm quen đi nhé. Tan học chị với chị Trì đến đón, có chuyện gì cứ gọi điện. Ngoan nha!”
Thiên Cửu còn chưa kịp mở miệng, Dương Nam đã chuồn mất.
Chỉ còn lại cô với hiệu trưởng, hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
Hiệu trưởng vung tay một cái, giao cô cho giáo viên chủ nhiệm lớp 11 ban xã hội.
“Thiên Cửu, cô là giáo viên chủ nhiệm của em, cô họ Hồ. Nếu có gì chưa quen thì cứ nói với cô.”
Thiên Cửu mím môi, nhìn cô giáo trước mặt thấp hơn mình hẳn một cái đầu, thế nào cũng thấy kỳ kỳ.
Cô hơi ngẩng cằm, giữ đúng khí chất hoàng gia, nhẹ gật đầu: “Chào cô Hồ.”
Thực tế, cô cũng không có bao nhiêu cơ hội tiếp xúc với giáo viên chủ nhiệm này. Cô được xếp vào lớp, phân chỗ ngồi, rồi lại được giao cho giáo viên bộ môn.
“Thượng Sơ.” Trước khi đi, cô Hồ gọi một cái tên. “Em học giỏi, nhớ giúp đỡ bạn mới nhé.”
“Dạ, cô Hồ.”
Giọng cô gái kia ngọt lịm. Thiên Cửu liếc nhìn, là một cô bé trông khá đáng yêu, người bạn cùng bàn cũ của cô ấy đang thu dọn đồ để đổi chỗ.
Thiên Cửu ngồi xuống, cảm thấy cũng không có gì quá đặc biệt.
Sách vở đã được chuẩn bị sẵn, tiết đầu tiên là tiếng Anh. Nghe không hiểu, thật sự nghe không hiểu.
Cô ngồi ngay ngắn, nhưng tâm trí thì phiêu tận phương nào.
Không biết giờ này cô cô đang làm gì nhỉ?
Chuyện của Ngụy Thanh Thanh giải quyết xong chưa?
Tiếng chuông báo hết tiết vang lên, cô vẫn giữ tư thế nghiêm chỉnh như ban đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
