“Chị Chân Chân, thằng cha đó mang theo cả lọ axit đậm đặc.”
“CÁI GÌ?!” Cố Chân Chân lập tức bật dậy.
Trì Diệc giải nghệ hai năm rồi quay lại, chuyện gì cũng không báo cho cô ấy, cô ấy không biết cũng là chuyện bình thường.
“Ở thành phố N cũng là trò của Ngụy Thanh Thanh,” Dương Nam không chút do dự bán thảm, “Chị Trì suýt nữa ngã gãy chân khi ngựa bị giật cương, không cho nói với chị vì sợ chị bận rộn, truyền thông Bách Lý ngày càng lớn mạnh, chị lại càng vất vả.”
Là một trong hai nhà sáng lập Truyền thông Bách Lý, Dương Nam không muốn hai người này đường ai nấy đi.
Cô ấy vẫn còn muốn học hỏi thêm!
Cố Chân Chân tức đến mức lửa bốc ngùn ngụt. Trì Diệc lần này quay lại, đúng là có chút xa cách với Truyền thông Bách Lý, nhưng còn chưa tới lượt Ngụy Thanh Thanh nhảy vào làm trò!
Cô ấy sải bước đến trước mặt Trì Diệc, kéo cô đứng lên, trên dưới kiểm tra một lượt, “Thật sự không sao chứ?”
Trì Diệc hất tay cô ấy ra, “Chuyện tiếp theo giao cho chị xử lý, em về đây.”
Cố Chân Chân tức đến lửa xém cháy tóc, “Chị nhất định phải cho cô ta đẹp mặt!”
Trì Diệc nhướng mày, liếc cô ấy một cái, “Tổng giám đốc Cố, đây là xã hội pháp trị đấy.” Dứt lời, xoay người rời đi.
Thiên Cửu vội vàng đuổi theo, nhỏ giọng dỗ dành, “Cô… cô đừng giận.”
Hai chữ “cô cô” vừa ra khỏi miệng lại nuốt ngược vào.
Đổi cách xưng hô đúng là khó thật!
Trình Nam cũng nói một câu, “Chị Chân Chân, vất vả rồi.” Sau đó cũng chạy theo sau.
Những chuyện còn lại, cứ giao cho Cố Chân Chân là được.
Tổng Giám đốc Cố ra tay, một người bằng hai!
Nhìn theo bóng lưng Trì Diệc kéo theo hai cái đuôi nhỏ, Cố Chân Chân thở dài một hơi.
Trời ạ, cái con nhóc này trông non quá đi mất!
Trương Lập Ca dám đùa với cô, đúng là không biết sống chết.
Hai vợ chồng nhà đó, chẳng có ai ra hồn!
Cô ấy lấy điện thoại bấm số, “Sáng mai gửi toàn bộ hồ sơ của Thiên Cửu đến văn phòng tôi.”
Đổi số khác tiếp tục gọi, “Gửi tất cả bằng chứng về Ngụy Thanh Thanh cho cảnh sát, ngoài ra bảo phòng pháp chế đến gặp tôi ngay lập tức.”
Trên đường về, Thiên Cửu tranh thủ dùng điện thoại hóng hớt về drama giữa Trương Lập Ca và Ngụy Thanh Thanh, tiện thể cảm thán một câu: “Cô cô đúng là quá được săn đón.”
Về đến nhà, lại chỉ còn cô và Trì Diệc.
À không, còn có YiKo—kẻ chuyên mách lẻo.
Trì Diệc, người giống hệt cô cô của cô, vẫn đang giận.
Cô cảm nhận được rõ ràng.
“Cô cô.” Thiên Cửu nhẹ nhàng gọi một tiếng.
Trì Dĩ ngồi trên ghế sô pha, cầm điều khiển đổi kênh sang CCTV-13, liếc cô bé một cái, giọng hờ hững, “Đã bảo không được…”
“Chị chỉ nói là không được gọi cô cô khi ở bên ngoài.” Thiên Cửu lập tức nhào qua, thuần thục bóp vai đấm lưng cho chị ấy.
Cô thực sự nên cân nhắc lại chuyện giữ Thiên Cửu bên mình.
“…”
Làm khó người ta quá rồi đấy! Thiên Cửu không có gan đổi cách gọi đâu.
“Vậy… gọi như chị Dương Nam, gọi là… chị… chị Trì? Được không?”
Trì Diệc khẽ “ừ” một tiếng.
Nhìn sắc mặt vẫn còn âm u, nhưng có vẻ không phải do cái xưng hô kia.
“Chị đừng giận mà.” Thiên Cửu vừa quan sát sắc mặt Trì Diệc, vừa suy nghĩ xem nên dỗ thế nào.
Thủ đoạn của Ngụy Thanh Thanh đúng là khó ưa thật, “Vì một người như vậy mà nổi giận thì không đáng đâu.”
Không hiểu sao câu này lại chọc trúng dây thần kinh của Trì Diệc.
Cô nghiêng đầu, lạnh lùng liếc Thiên Cửu, giọng sắc như dao, “Ồ? Vậy phải vì ai mới đáng giận? Là kẻ giết chết em? Hay kẻ cướp ngôi của em?”
Thiên Cửu sững người.
Trong ấn tượng của cô, cô cô luôn là một nữ hoàng có giáo dưỡng, chưa bao giờ vô duyên vô cớ làm tổn thương người khác.
Mỗi lần mắng cô, đều vì cô không chịu nghe lời.
Nhưng giờ cô rất ngoan mà?
“Em…”
Giờ phải nói gì đây?
Là người thừa kế, cô không dễ dàng nổi giận.
Kẻ giết cô không phải con người, mà là quái vật, nên chẳng có gì đáng giận cả.
Thiên Nhạc lừa cô, nhưng Thiên Nhạc giỏi hơn cô, phù hợp làm hoàng đế hơn cô.
Nhưng… cô không thể chịu đựng được ai làm hại cô cô.
Chuyện đó, nhất định khiến cô phẫn nộ.
Nhưng tất cả những điều này… cô đều không thể nói với Trì Diệc.
Bởi vì chính Trì Diệc đã nói… chị ấy không phải cô cô của cô.
-
Trì Diệc: "Tôi nuôi tiểu bạch kiểm, tôi tự hào!" [hừm]
Tiểu bạch kiểm Thiên Cửu: "[chống nạnh] Tôi là tiểu bạch kiểm, tôi cũng tự hào!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


