“Bạn ơi, bạn ơi?”
Thiên Cửu nghiêng đầu, thản nhiên hỏi: “Có chuyện gì?”
Cô gái đáng yêu nở nụ cười tươi rói: “Mình tên Thượng Sơ, còn bạn?”
Thiên Cửu nhíu mày, lúc nãy chẳng phải đã giới thiệu rồi sao?
“Thiên Cửu.”
Thượng Sơ nghiêng đầu, cười híp mắt: “Là “thiên rèn luyện” và “cửu ngôi cửu ngũ” phải không?”
Thiên Cửu: “!!!!”
Chưa từng có ai giải thích cái tên của cô theo kiểu này! Quốc sư nói cô cô đặt tên cô với ý nghĩa “cửu châu tứ hải, bách tuế thiên thu” cơ mà! Quốc sư đã nói thì không thể không tin!
Cố giữ vẻ bình tĩnh, Thiên Cửu gật đầu chắc nịch: “Đúng.”
Dù sao bây giờ cũng chẳng khác gì nhau.
Mười một giờ rưỡi, điện thoại trong túi áo Thiên Cửu rung lên một tiếng “tít”.
Người gọi đến hiển thị: Chị Trì.
“Thế nào rồi?” Giọng nói trầm lạnh vang lên từ điện thoại, nghe có vẻ hơi mệt mỏi. “Kết bạn được chưa?”
Thiên Cửu: “……”
Đừng đánh giá cao cô quá vậy chứ.
“Cũng tạm,” Thiên Cửu liếc nhìn Thượng Sơ, “quen được một cô bạn.”
Trì Diệc khẽ “ừ” một tiếng, mục đích chính là muốn cô bé ra ngoài giao lưu, cũng không trông mong cô bé học được gì nhiều.
“Chỗ này chị chưa xong việc, em ăn trưa ở trường đi, chiều chị tới đón.”
“Dạ.”
Cúp máy, Thiên Cửu phát hiện Thượng Sơ đang nhìn mình chằm chằm.
“Gì đấy?”
“Gọi điện cho mẹ à?”
“Không phải,” Thiên Cửu nhét điện thoại lại vào túi áo, nói: “Là chị… à không, chị gái.”
Nói xong liền tiện tay cầm quyển sách lên, giả vờ chăm chú đọc. Một lúc sau, thấy Thượng Sơ vẫn nhìn mình, cô nhịn không được mà sờ sờ mặt: “Có chuyện gì sao?”
Thượng Sơ mở to đôi mắt long lanh, nghiêm túc nhìn cô: “Tớ chỉ đang nghĩ, tới giờ cơm trưa rồi, cậu không đói à?”
Cô gái nhỏ da dẻ hồng hào, tóc đen dài suôn mượt rũ xuống vai, trông vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu, chỉ có điều hơi nhiều lời một chút.
Thiên Cửu định nói là không đói, ai dè bụng lại “ọc” lên một tiếng.
Xấu hổ muốn độn thổ.
“Đi ăn cơm cùng đi!” Thượng Sơ cười tít mắt mời mọc.
“Ừ.” Thiên Cửu gật đầu.
Cơm nước xong xuôi, Thượng Sơ kéo cô đi dạo một vòng quanh trường, nhân tiện “thám thính” được vài tin tức. Biết Thiên Cửu chỉ có một người chị, không có ba mẹ, cô bạn lập tức bộc phát đồng cảm.
Thượng Sơ vỗ ngực, chính nghĩa lẫm liệt: “Yên tâm, sau này tớ sẽ bảo kê cho cậu!”
“Ồ.”
Thiên Cửu mặt không cảm xúc. Cô gái trước mặt nhỏ hơn cô một tuổi, dáng người nhỏ nhắn, cái miệng bé xíu lại phun ra một câu nghe cứ thấy sai sai.
Nhưng dù sao người ta cũng là người duy nhất chủ động bắt chuyện với cô, sau này cô cô hỏi còn có cái mà báo cáo. Nghĩ vậy, cô cũng lười từ chối, thuận theo mà quét mã kết bạn với Thượng Sơ trên WeChat.
WeChat của cô vỏn vẹn có ba người: một là [Chị gái], hai là [Dương Nam đại mỹ nữ], ba là tài khoản vừa kết bạn xong có tên [qnmd Sơ Tâm].
Cái tên Chị gái là cô tự đặt. Dương Nam đại mỹ nữ thì là Dương Nam tự giành lấy mà sửa. Còn Thượng Sơ, cứ để vậy đi, lười đổi.
Tiết cuối cùng còn chưa tan học, WeChat của cô đã réo lên tin nhắn mới.
[Dương Nam đại mỹ nữ]: Em gái em gái, tan học ra khỏi cổng quẹo phải, bọn chị chờ trên xe nha~
Thiên Cửu cúi đầu, nhẹ nhàng gõ chữ: 【Được.】
Cuối cùng, chuông tan học cũng vang lên.
Thiên Cửu bật dậy, chân dài vừa bước ra khỏi bàn được một nửa, bỗng cảm thấy hơi bất lịch sự, liền quay đầu nói với Thượng Sơ: “Chị gái tớ đến đón rồi, tớ đi trước nhé.”
Trước đây đi tham quan Quốc Tử Giám, mấy vị giám sinh* đều nói chuyện kiểu này.
Chắc là không nhớ nhầm đâu.
(*Giám sinh: Học trò trong Quốc Tử Giám thời phong kiến.)
Thượng Sơ phất tay đầy khí thế: “Đi đi đi~.”
Chân tay dài ngoằng, mà sao trông có vẻ hơi ngốc vậy trời?
Từ tòa nhà dạy học ra cổng trường còn một đoạn, nếu không phải sợ gây náo loạn, cô thật sự muốn bay thẳng một phát cho nhanh.
Vừa ra khỏi cổng, đi chưa được mấy bước, từ xa cô đã trông thấy chiếc Porsche đen bóng. Thiên Cửu lập tức ba bước thành hai, chạy vội tới, cười tít mắt kéo cửa xe ra, lập tức bị một luồng mùi rượu nồng nặc ập vào mặt.
Trì Diệc nhắm mắt dựa vào ghế, áo sơ mi mở hai cúc, để lộ phần cổ ửng đỏ, hơi thở có chút bất ổn.
Chị ấy… uống rượu rồi sao?
Cô sững lại một giây, Dương Nam liền vội vã gọi: “Ngơ ra làm gì? Mau lên xe đi!”
“À, được.”
Thiên Cửu ngoan ngoãn leo lên, không kiêng dè gì mà chăm chú quan sát Trì Diệc.
Dương Nam quay đầu hỏi: “Hôm nay ở trường thế nào?”
“Suỵt…” Thiên Cửu nhíu mày, nhỏ giọng ra hiệu: “Đừng ồn, để chị ấy ngủ.”
Cô giơ điện thoại lên, nhép miệng không phát ra tiếng: “Nhắn tin đi.”
Điện thoại đã bật chế độ im lặng, ngay cả rung cũng tắt luôn.
Dương Nam: “……”
Nhanh chóng gõ chữ: 【Nhóc con nịnh hót cũng giỏi phết nhỉ.】
Thiên Cửu, đang chăm chú giải đề: 【Cũng tạm.】
Dương Nam quay lại lườm cô bé một cái, quăng qua một cái sticker mặt tức giận phồng má.
Đối phương đang nhập tin nhắn…
Nhập gì mà lâu dữ vậy trời?
Thiên Cửu: 【Chị… uống rượu rồi ạ?】
Dương Nam đại mỹ nữ: 【Ừ, hôm nay vui quá nên uống hơi nhiều, lát nữa về nấu canh giải rượu là được.】
Thiên Cửu dứt khoát xoay người ngồi ngang, nhìn thẳng vào Trì Diệc.
Chân mày chị ấy giãn ra, khóe môi hơi nhếch lên, chắc là thực sự rất vui.
Tửu lượng vẫn chẳng khá hơn tí nào.
Bình thường ghét uống rượu nhất, thế mà hễ vui lại không nhịn được làm vài chén.
Dương Nam đại mỹ nữ: 【À mà, nhà chị Trì có đồ ăn không?】
Thiên Cửu: 【Có, lát nữa chị tự xem rồi nấu canh giải rượu đi.】
Dương Nam đại mỹ nữ: 【Nếu chị Trì mà biết chị bước vào bếp của chị ấy, chắc chắn sẽ cầm dép đập chị mất!】
Thiên Cửu khó hiểu: 【Không thể nào, chị ấy không phải người như vậy.】
Chị ấy chưa bao giờ động tay đánh ai, huống hồ gì là dùng dép. Chỉ cần chị ấy mở miệng, thiếu gì người sẵn sàng làm giúp.
Một lát sau, Dương Nam lại nhắn: 【Thôi được rồi, thật ra là chị không biết nấu. [Cam chịu.jpg]】
Lần này Thiên Cửu trả lời cực nhanh: 【Em biết, để em nấu. Không nói nữa.】
Cô đặt điện thoại xuống, yên lặng nhìn Trì Diệc, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác thỏa mãn như hồi bé.
Thiên Cửu: Con bé ngốc nào cơ? (`Д´)ゞ
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)