Nhưng Tô Tĩnh Di lại không nghĩ vậy: “Em thấy mẹ đối xử với vợ thằng hai tốt lắm, chẳng giống như đang tức giận với nhà họ Lâm đâu. Em nghi chắc chắn là vợ thằng hai đã nói xấu chúng ta trước mặt mẹ rồi.”
Giọng cô ta đầy chắc chắn khiến Lục Vân Phàm nhất thời cũng không biết nên nghĩ thế nào. Anh ta trầm ngâm một lát rồi nói: "Chắc là không đâu! Vợ thằng hai mới về nhà hôm nay, làm gì có cơ hội nói gì với mẹ được chứ."
"Vậy sao mẹ lại thay đổi thái độ với tụi mình nhanh vậy?" Tô Tĩnh Di nghi hoặc hỏi.
Lục Vân Phàm nghĩ mãi cũng không hiểu ra sao, đành mở miệng an ủi: "Chắc là mẹ nhất thời bị kích động quá nên đầu óc hơi không bình thường thôi, vài hôm nữa chắc sẽ ổn lại. Đừng quên trước giờ mẹ luôn coi trọng anh là con cả. Với lại sau này ba mẹ còn phải dựa vào tụi mình mà dưỡng già, nên dù gì thì gì, vì lẽ đó mẹ cũng không thể bạc đãi tụi mình được."
Tô Tĩnh Di nghe xong cũng thấy lời chồng không sai, trước đây mẹ chồng đúng là luôn coi trọng hai vợ chồng họ. Nghĩ vậy, lòng cô cũng nhẹ nhõm phần nào.
Sau đó như nhớ ra gì đó, cô ta lại lên tiếng với Lục Vân Phàm: "Đúng rồi, em nghe nói mẹ lần này cho nhà vợ thằng hai hẳn năm trăm tệ tiền sính lễ, năm ngoái lúc em gả cho anh, chỉ được có hai trăm tệ thôi đó! Anh đi hỏi mẹ xem, có thể bù cho em thêm ba trăm tệ nữa không? Em là dâu trưởng nhà họ Lục, dựa vào đâu mà sính lễ của em lại thấp hơn của vợ thằng hai?"
Tô Tĩnh Di nghĩ tới đây là lại thấy bức xúc không chịu được. Lục Vân Phàm nghe vợ nói, cũng cau mày theo: "Mẹ thật sự cho vợ thằng hai nhiều sính lễ vậy sao?"
Thấy chồng có phản ứng, Tô Tĩnh Di mới vừa lòng, gật đầu chắc nịch: "Em tận tai nghe ba mẹ nói mà, sao có thể là giả được?"
Trong lòng Lục Vân Phàm thấy khó chịu vô cùng. Anh ta luôn tự cho mình là con trai trưởng của nhà họ Lục, sau này còn phải phụng dưỡng cha mẹ, nên từ lâu đã xem tiền của cha mẹ như của mình. Bây giờ mẹ Lục lại đưa cả đống tiền sính lễ đó cho nhà họ Lâm, chẳng khác nào lấy tiền của anh ta cho người khác không công.
"Em yên tâm, mai anh sẽ nói với mẹ, bảo bà bù cho em ba trăm tệ sính lễ."
"Anh ba, anh ngủ chưa?" Lục Vân Trần nhỏ giọng hỏi. Anh ta và Lục Vân Huy ở chung một phòng, trong phòng kê hai chiếc giường đơn, giữa chừa lại một lối đi nhỏ.
Lục Vân Huy ban ngày bị mẹ Lục mắng cho một trận, cả đêm cứ ngẩn ngơ. Anh ta không thể chấp nhận được việc người mẹ luôn thương yêu mình lại đột nhiên thay đổi thái độ như thế. Lục Vân Trần gọi mãi không thấy anh ta trả lời, cứ tưởng anh ta đã ngủ, đành bất lực thở dài một hơi.
Sáng hôm sau, vừa tỉnh dậy Lâm Duyệt Dao đã thấy có gì đó không đúng. Cô mở mắt, phát hiện mình đang nằm đè lên người Lục Vân Triệt. Cô giật mình tỉnh hẳn, lập tức ngồi bật dậy, lắp bắp giải thích: "Em... em không cố ý đâu, tối qua ngủ quên, không biết gì hết."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)