Lục Vân Triệt day day trán, vẻ bất lực nói: "Không sao, chúng ta là vợ chồng mà, em không cần khách sáo vậy đâu."
Nói xong, anh mang theo cặp mắt thâm quầng đi rửa mặt.
Mẹ Lục vừa nấu xong bữa sáng, quay lại đã thấy con trai thứ hai với cặp quầng mắt gấu trúc đi ra.
"Thằng hai, tối qua mày đi trộm nhà ai đấy?" Mẹ Lục trêu. Lục Vân Triệt chỉ thấy trên đầu như có cả đống vạch đen lướt qua đây thật sự là mẹ ruột mình sao?
Mẹ Lục vừa dứt lời, mới nhớ ra hôm qua là ngày cưới của Vân Triệt với Duyệt Dao, bèn vội đổi giọng: "Duyệt Dao dậy chưa? Tối qua con không bắt nạt nó đấy chứ?"
Nhìn vẻ mặt lo lắng của mẹ, Lục Vân Triệt nhất thời không phân rõ đây là mẹ mình hay mẹ vợ của Lâm Duyệt Dao nữa. Thấy anh không nói gì, Mẹ Lục càng sốt ruột: "Thằng hai, nói gì đi chứ! Mày muốn làm mẹ tức chết hả?"
Lục Vân Triệt nghiến răng, cuối cùng cũng bật ra hai chữ từ kẽ răng: "Không có."
Bị gọi là "chị dâu hai" đột ngột, Lâm Duyệt Dao nhất thời chưa quen, gật đầu đáp lại có chút ngượng ngùng.
Còn Lục Vân Trần thì lại khinh khỉnh bĩu môi, đợi cô đi khuất mới nhỏ giọng lầm bầm với Vân Cẩm: "Đồ nịnh bợ, chỉ vì mẹ thích cô ta mà mày cũng vội vàng hùa theo nịnh nọt."
Lục Vân Cẩm cau mày nhìn anh trai, nói: "Tứ ca, sao anh lại nói vậy? Cô ấy vốn dĩ là chị dâu hai của tụi mình, em gọi một tiếng chị dâu hai là phép lịch sự cơ bản. Sao đến miệng anh lại thành nịnh nọt rồi?"
“Hừ, chị dâu hai cái gì chứ, rõ ràng là hồ ly tinh đội lốt người! Vừa mới gả vào đã mê hoặc mẹ đến mức chỉ biết cưng chiều mỗi ả ta. Mày không thấy hôm qua thái độ của mẹ với tụi mình thay đổi rõ ràng sao? Nếu cứ tiếp tục thế này, mấy anh em mình sớm muộn gì cũng tiêu đời.” Lục Vân Trần nghiến răng nói đầy phẫn uất.
Lục Vân Cẩm còn chưa kịp phản bác thì mẹ Lục đã bất ngờ từ bên cạnh xông ra, vung tay đập mạnh một phát vào sau gáy Lục Vân Trần.
“Đồ khốn nhà mày! Tao đối xử với tụi mày ra sao, không biết tự nhìn lại mình à? Còn muốn đổ hết lên đầu chị dâu hai mày? Mày tưởng nó dễ bắt nạt chắc?” Mẹ Lục giận đùng đùng quát.
Lục Vân Trần ôm đầu đau điếng, ánh mắt không phục nhìn Mẹ Lục, lớn tiếng phản bác: “Mẹ, con nói sai chỗ nào? Trước đây mẹ là người thương tụi con nhất mà, giờ thì sao? Hở chút là đánh tụi con, mẹ còn là mẹ ruột của tụi con nữa không?”
“Tao không phải mẹ ruột tụi mày đâu, mày đi mà tìm mẹ ruột mày ấy!” Mẹ Lục chẳng thèm ngẩng đầu, giọng lạnh tanh.
Lục Vân Trần tròn mắt nhìn bà, vẻ mặt không thể tin nổi: “Mẹ...”
Vừa cất tiếng gọi một chữ “mẹ”, mẹ Lục đã vội vàng ngắt lời: “Đừng có gọi tao là mẹ, tao không phải mẹ mày.”
Nói xong, bà dứt khoát quay người đi thẳng vào nhà chính, mặc kệ vẻ mặt đau khổ của Lục Vân Trần, Lục Vân Cẩm lập tức đi theo bà vào trong. Chỉ còn Lục Vân Trần đứng trơ ra đó, ánh mắt tổn thương nhìn theo bóng lưng mẹ.
Lúc Lâm Duyệt Dao vừa rửa mặt xong chuẩn bị bước vào nhà, bắt gặp ánh mắt đầy oán hận của Lục Vân Trần. Cô hứng thú nhìn anh ta, làm mặt xấu rồi nhỏ giọng nói: “Đáng đời.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)