Nghe con nói vậy, ông Lục càng sửng sốt hơn nhưng ngay sau đó lại gật gù tỏ vẻ hài lòng: “Ừ, làm tốt lắm, vợ là để yêu thương. Sau này nhớ đối xử tốt với vợ mình nhé.”
Lục Vân Triệt khẽ cúi đầu đáp, rồi xoay người vào bếp lấy nước nóng. Khi anh xách thùng nước quay lại phòng, Lâm Duyệt Dao đang ngồi trên mép giường, lắc lắc đôi chân trần một cách vô tư.
Nhìn bàn chân trắng ngần kia, trong lòng Lục Vân Triệt bỗng dưng dậy lên một cảm xúc khó tả. Tuy nhiên anh nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, đè nén mọi xao động, tỏ ra bình tĩnh xách nước đến trước mặt cô: “Nhiệt độ vừa phải, anh thử rồi. Em ngâm xong cứ để đấy, lát nữa anh đi đổ.” Anh nhẹ giọng nói.
“Ừm, cảm ơn anh.” Lâm Duyệt Dao buột miệng đáp lại.
Lục Vân Triệt đứng cạnh giường, cúi đầu vừa hay nhìn thấy góc nghiêng của cô. Tuy nước da hơi vàng vọt nhưng vẫn mịn màng, nếu sau này chăm sóc kỹ một chút, nhất định sẽ là một mỹ nhân.
Anh vô thức nuốt nước bọt. Dù đây là lần đầu tiên gặp mặt nhưng phải công nhận Lâm Duyệt Dao rất cuốn hút. Ngay cả người luôn chỉ nghĩ đến sự nghiệp như anh, khi đối mặt với cô cũng khó tránh khỏi chút dao động.
Nghĩ đến chuyện hai người giờ đã là vợ chồng, trong lòng Lục Vân Triệt khẽ lay động. Lâm Duyệt Dao vừa ngâm chân xong, ngẩng đầu định nói chuyện thì bắt gặp ánh mắt anh đang chăm chú nhìn mình.
“Ờm... em ngâm xong rồi, nước vẫn còn nóng đấy, anh có muốn ngâm một chút không?” Câu này chỉ là cô lỡ lời, muốn phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng.
Không ngờ Lục Vân Triệt lại gật đầu đáp: “Ừ, ngâm chút cũng tốt.”
Dứt lời, anh ngồi xuống cạnh cô, bắt đầu cởi giày. Lâm Duyệt Dao thấy vậy liền dịch người sang bên cạnh một chút. Lục Vân Triệt trông thì điềm tĩnh nhưng tim lại đập thình thịch không ngừng.
Lâm Duyệt Dao cũng chẳng khá hơn, trong kiếp trước cô là trẻ mồ côi, suốt ngày bận rộn kiếm tiền để mua được căn nhà cho riêng mình, chưa từng yêu đương, càng chưa bao giờ ở gần đàn ông đến vậy.
“Em... em buồn ngủ rồi, lên giường ngủ trước đây. Lát nữa anh nhớ đổ nước nhé.”
Nói xong, cô vội vã chui vào phía trong giường, trùm chăn kín mít, nhắm chặt mắt lại. Chẳng bao lâu sau, đèn trong phòng tắt. Lập tức, cô cảm nhận được bên giường lõm xuống, một mùi hương nam tính đặc trưng thoang thoảng lan tỏa trong không khí.
Dù sao thì họ cũng là vợ chồng hợp pháp, làm gì có chuyện đêm tân hôn lại để chồng nằm đất. Nghe vậy, Lục Vân Triệt không nói thêm gì nữa, dù sao trong phòng cũng không có chăn chiếu dư.
Lâm Duyệt Dao nằm thẳng đơ trên giường, không dám cử động. Không biết qua bao lâu, cuối cùng cô cũng thiếp đi trong mơ màng. Lục Vân Triệt cảm thấy người bên cạnh đã ngủ, đang định xoay người thì bất ngờ bị một cái chân đạp thẳng lên người. Anh định gạt chân cô ra nhưng lại sợ đánh thức cô, đành để mặc như vậy.
Bên kia, trong phòng của vợ chồng cả, Lục Vân Phàm vừa định lên giường ngủ thì bị Tô Tĩnh Di kéo lại thì thầm: “Vân Phàm, anh thấy hôm nay mẹ sao thế? Em cảm giác bà ấy không hài lòng với chúng ta lắm.”
Lục Vân Phàm ngồi xuống giường, nghĩ ngợi rồi đáp: “Chắc mẹ bị chuyện nhà họ Lâm đổi dâu làm cho tức giận thôi, vài hôm nữa là ổn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


