Mẹ Lục đập mạnh xuống bàn một cái, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Tô Tĩnh Di, giọng lạnh như băng quát lớn: “Con dâu cả, nếu không muốn ăn cơm thì cút ra ngoài cho tôi!”
Câu này vừa buông ra, cho dù trong lòng có bao nhiêu bất mãn, Tô Tĩnh Di cũng không dám hé răng nữa. Cô ta chỉ biết ấm ức nhìn về phía chồng, mong anh ta sẽ mở miệng nói giúp cô một câu.
Vừa rồi lúc cô ta nói Lâm Duyệt Dao, em hai lập tức đứng ra bảo vệ vợ rồi đấy thôi. May mà lần này Lục Vân Phàm cũng biết điều, ngẩng đầu nói với mẹ mình: “Mẹ, Tĩnh Di vừa rồi cũng chỉ là lỡ lời thôi, cô ấy không có ý xấu gì cả.”
Nghe được chồng cuối cùng cũng chịu bênh mình một lần, Tô Tĩnh Di thấy cảm động không thôi, đồng thời cũng không kìm được liếc Lâm Duyệt Dao một cái đầy đắc ý. Lúc này ánh mắt Lâm Duyệt Dao hoàn toàn dừng trên người mẹ Lục, khuôn mặt cô tràn ngập vẻ ngưỡng mộ và quyến luyến.
Kiếp trước cô là trẻ mồ côi, chưa từng được nếm trải cảm giác có người thân chở che. Không ngờ sau khi xuyên đến đây lại được mẹ chồng cho nếm trải cảm giác được yêu thương, được quan tâm như vậy.
Mẹ Lục dường như cảm nhận được gì đó, ngẩng đầu liền bắt gặp Lâm Duyệt Dao đang nhìn mình với đôi mắt long lanh đẫm lệ.
Tim mẹ Lục như bị ai bóp chặt, mềm nhũn cả ra, người nhà họ Lâm đúng là tội lỗi thật! Không biết con bé Duyệt Dao này đã phải chịu bao nhiêu ấm ức ở bên đó nữa. Bà cũng chỉ nói mấy lời công bằng thôi, vậy mà con bé lại cảm động đến mức này...
Có lẽ sau này mình phải đối xử với con bé tốt hơn nữa mới được, mẹ Lục âm thầm nghĩ bụng. Thấy mình nói vậy rồi mà mẹ vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh, Lục Vân Phàm bèn nâng cao giọng nhấn mạnh thêm: “Mẹ, Tĩnh Di biết lỗi rồi, mẹ đừng nói cô ấy nữa được không?”
Mẹ Lục đang mải nghĩ xem sau này nên đối xử với Lâm Duyệt Dao thế nào thì bị tiếng nói lớn bất ngờ của Lục Vân Phàm dọa cho giật mình.
“Anh gào cái gì mà gào? Bà già này còn chưa điếc đâu! Anh định hù chết tôi rồi chiếm chỗ ăn cỗ à?”
Bị mẹ mắng một trận, Lục Vân Phàm lập tức thấy tủi thân: “Mẹ...”
Mẹ Lục trừng mắt nhìn anh ta, vẻ mặt không vui: “Mẹ cái gì mà mẹ? Mau ăn cơm cho tôi! Không muốn ăn thì cút!”
Trút hết bực bội, tâm trạng mẹ Lục khá lên thấy rõ, quay đầu liền nở nụ cười hiền từ nhìn Lâm Duyệt Dao: “Duyệt Dao, lại đây ngồi xuống ăn cơm nào.”
Lâm Duyệt Dao tươi cười rạng rỡ, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Mẹ Lục: “Cảm ơn mẹ, mẹ đối xử với con tốt quá rồi.”
Lục Vân Triệt ngồi cạnh thấy cảnh này chỉ biết ngửa mặt nhìn trời bất lực. Anh thậm chí bắt đầu hoài nghi không biết mình cưới vợ về cho bản thân hay là cưới về cho mẹ đây nữa. Mẹ Lục chẳng để ý tới vẻ mặt của anh, vẫn nhiệt tình kéo Lâm Duyệt Dao ngồi sát bên mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)