Nhưng bà cụ Lục đâu có để ý anh nghĩ gì, bà thẳng thừng nói: “Những chuyện khác mẹ không quan tâm nhưng trước khi Dao Dao về nhà mẹ đẻ, con không được rời khỏi đây. Mẹ nhớ rõ đơn vị cho nghỉ phép cưới nửa tháng. Nếu con dám bỏ đi, đừng trách mẹ không nhận con là con trai nữa.”
Lời này vừa ra, Lục Vân Triệt không dám nhắc tới chuyện rời đi nữa. Tối đó nấu cơm xong, bà cụ Lục lại bảo anh vào phòng gọi Lâm Duyệt Dao ra ăn cơm. Vừa dứt lời, sắc mặt Tô Tĩnh Di bên cạnh lại thay đổi.
Cô ta đảo mắt, rồi thản nhiên nói bóng gió với bà cụ: “Mẹ à, vợ thằng hai cũng kỳ thật, mới cưới có một ngày mà đã bắt chồng phải đích thân mời ra ăn cơm.”
Cô ta tưởng nói thế thì sẽ khiến mẹ chồng khó chịu với vợ của em chồng. Ai ngờ bà cụ Lục lạnh lùng nhìn cô ta: “Thằng hai gọi vợ nó ra ăn cơm thì có gì mà cô ý kiến?”
Tô Tĩnh Di không ngờ bà cụ lại phản ứng như vậy, đành cười gượng: “Mẹ, con... con đâu dám ý kiến gì đâu ạ!”
Chuyện này mà đồn ra ngoài thì người ta sẽ nói thế nào?
Một người chị dâu vì em chồng đi gọi em dâu mà khó chịu, không biết còn tưởng cô ta với em chồng có gì mờ ám.
Bà cụ Lục lạnh giọng: “Không có ý kiến thì câm cái miệng thối lại giùm tôi.”
Sống lại một đời, bà cụ Lục sao còn nhìn không thấu bụng dạ của con dâu trưởng? Kiếp trước cô ta cứ như cái que khuấy bùn, suốt ngày xúi giục bà với Lâm Duyệt Huyên gây gổ. Nếu không, bà với Lâm Duyệt Huyên cũng đâu đến nỗi ba ngày một trận, năm ngày một trận đánh nhau.
Tuy bị mẹ chồng mắng cho một trận nhưng Tô Tĩnh Di cũng không dám hé răng phản bác, chỉ lặng lẽ ghi món nợ này lên đầu Lâm Duyệt Dao. Quả nhiên con dâu thứ hai không phải dạng tốt đẹp gì, mới bước chân vào cửa đã dỗ được mẹ chồng nghiêng hẳn về phía mình. Nếu cứ để mặc thế này, sau này trong mắt mẹ chồng liệu còn chỗ cho cô người con dâu trưởng nữa không?
Mang theo đầy bụng bực bội, vừa thấy Lâm Duyệt Dao cùng Lục Vân Triệt một trước một sau bước ra khỏi phòng, Tô Tĩnh Di không nhịn được mà châm chọc một câu: “Ồ, em dâu đúng là tiểu thư nhà giàu, ăn bữa cơm thôi mà cũng phải để em hai tự mình vào phòng mời mới chịu ra.”
Mẹ Lục vừa nghe giọng điệu mỉa mai này lập tức muốn lên tiếng mắng cho một trận nhưng không ngờ Lâm Duyệt Dao đã nhanh miệng nói trước: “Chị dâu à, bây giờ là xã hội mới rồi, chẳng còn ai chuộng cái kiểu trưởng giả phong kiến xưa nữa đâu. Hơn nữa nhà em gốc gác công nhân đàng hoàng, chị nói năng trắng trợn như vậy, người ngoài không biết còn tưởng chị là chị dâu không dung nổi em là cô em dâu mới về nhà này ấy. Với lại chị cũng đâu còn là con nít ba tuổi, chẳng lẽ không phân biệt được câu nào nên nói câu nào không nên nói à?”
Cô ta lấy chồng cũng gần hai năm rồi, vậy mà chưa từng thấy anh ta đứng ra bênh vực cô ta như Lục Vân Triệt bênh vợ mình thế này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)