Nhưng bà vẫn hờn ông ấy đã ra đi quá sớm, để mình bà bị đám sói con này đá qua đá lại như quả bóng. Con trai thứ thì nghe lời nhưng đời trước lại mất sớm. Nhưng giờ bà đã sống lại một kiếp, có lẽ cũng có thể thay đổi số phận yểu mệnh của thằng bé. Bà thật sự không nỡ nhìn cô gái tốt như Duyệt Dao mới vừa về làm dâu đã sớm phải ở góa.
Nghĩ vậy, mẹ Lục quyết định chờ khi có cơ hội sẽ dặn dò con trai cho kỹ, bây giờ nó là người có gia đình rồi, không thể cứ liều mạng làm nhiệm vụ như trước được nữa. Sau bữa tối, Mẹ Lục bảo Tô Tĩnh Di dọn mâm bát, còn mình thì kéo Lâm Duyệt Dao vào phòng tiếp tục tâm sự.
Tô Tĩnh Di thấy vậy, quên béng chuyện vừa bị mắng, lập tức bất mãn mở miệng: “Mẹ, em dâu hai bây giờ cũng là người trong nhà rồi, việc nhà cũng nên chia nhau mà làm chứ ạ!”
Mẹ Lục trừng mắt, đang định mở miệng mắng chửi thì Lục Vân Phàm vội chạy tới kéo tay vợ mình, rồi cười làm lành với Mẹ Lục: “Mẹ à, Tĩnh Di chỉ nói đùa thôi mà! Em dâu mới về nhà ngày đầu tiên, sao có thể để cô ấy làm việc nhà được!”
Mẹ Lục hừ lạnh một tiếng rồi kéo Lâm Duyệt Dao vào phòng.
Hai người họ đóng cửa lại, ngồi trong phòng thì thầm to nhỏ suốt một lúc lâu. Ngoài cửa, ba Lục và hai cha con Lục Vân Triệt nhìn nhau, chẳng ai nói gì, chỉ đầy vẻ khó hiểu. May mà Mẹ Lục cũng biết điều, nói chuyện với Lâm Duyệt Dao một lát thì mở cửa ra. Trước khi rời khỏi phòng, bà còn dúi cho cô cả đống đồ ăn vặt.
“Mấy thứ này con cứ giữ lấy, tối lỡ đói thì ăn tạm, ăn hết rồi má lại mua thêm cho.”
Giọng nói của mẹ Lục mềm mỏng như đang dỗ trẻ con, Lâm Duyệt Dao nhận lấy đống đồ ăn, trong lòng bỗng thấy ấm áp lạ thường. Ngay khoảnh khắc Lâm Duyệt Dao vừa bước ra khỏi phòng, ba Lục lập tức chui tọt vào.
Nhanh đến mức như sợ chỉ cần chậm một giây thôi, Mẹ Lục lại đổi ý kéo Duyệt Dao ngồi nói chuyện tiếp. Vừa vào phòng, ba Lục “rầm” một cái đóng sầm cửa lại. Tiếng đóng cửa đột ngột khiến Mẹ Lục giật nảy mình.
“Ông làm cái gì vậy hả? Cố tình làm ầm ĩ vậy muốn hù chết ai đấy?” Mẹ Lục bực bội nói, ba Lục cười khì, đi tới ngồi xuống bên giường cạnh vợ.
“Thì tôi thấy cũng khuya rồi, tranh thủ đóng cửa đi ngủ thôi! Không thì lát nữa bà lại kéo con dâu thứ nói chuyện đến tận khuya cho coi!”
Mẹ Lục liếc ông một cái đầy khinh bỉ, hỏi: “Sao? Tôi nói chuyện riêng với con dâu thì mắc mớ gì tới ông?”
Ba Lục thấy vợ bắt đầu nổi giận, xua tay giải thích: “Không, không có, tôi đâu có ý gì đâu. Chỉ là hôm nay là ngày cưới của tụi nhỏ, cũng nên để tụi nó về phòng sớm một chút cho có không gian riêng.”
Nghe vậy cũng hợp lý, dù sao hôm nay cũng là đêm tân hôn của Vân Triết và Dao Dao, làm mẹ chồng cũng không nên cản trở đôi trẻ tình cảm.
“Được rồi! Vậy thì mau rửa mặt đi ngủ thôi! Cả ngày hôm nay tôi cũng mệt muốn xỉu rồi đây.”
“Vậy để tôi đi đun nước nóng cho bà ngâm chân nhé!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

