Loại bánh kem này bảo quản ngắn ngày, để tránh kem bị biến chất hay chảy sệ, mỗi ngày Đào Quảng Chí chỉ nhập sáu cái, sáng bày ba cái, chiều bày ba cái, vậy mà đến tối vẫn còn dư tận hai chiếc.
Cả ngày chỉ bán được có bốn cái.
Tình hình kinh doanh đúng là ế ẩm đến mức phát hoảng... Đào Đào nhíu mày ăn nốt miếng cuối cùng rồi tiện tay bóp bẹp chiếc giỏ hoa nhựa trống không, tiếng nhựa kêu răng rắc dưới tay cô.
Không được, cô phải tìm cách thôi, phải giúp ba đưa ra vài món mới. Bây giờ đang là lúc các tiệm bánh Tây bắt đầu nở rộ, vậy mà tiệm nhà cô quanh đi quẩn lại vẫn chỉ có mấy món: bánh gà, bánh bà xã, bánh mù, bánh đậu xanh, rồi mấy loại bánh nướng đầy dầu mỡ, bánh rán, mứt bí... mấy món này chỉ có người già quanh đây thỉnh thoảng mới mua.
Hơn nữa nhà cô còn treo đầu dê bán thịt chó, tên là tiệm bánh mì mà toàn bán bánh quy truyền thống, chẳng thà đổi tên thành "Tiệm bánh Phố Nam" cho xong.
Dù bánh truyền thống cũng ngon và có thể bán kèm, nhưng đã gọi là tiệm bánh mì thì phải lấy bánh nướng kiểu Tây làm chủ đạo, bánh truyền thống chỉ là phụ thôi. Một tiệm bánh mì ít nhất cũng phải có bánh mì gối nướng, bánh mì dứa, bánh bao sữa, tart trứng, bánh cuộn Thụy Sĩ, bánh mì gối... như vậy mới xứng với cái tên.
Chưa kể làn sóng cải cách mở cửa đang tới, người ta bây giờ ai cũng chuộng cái mới, cái sành điệu; thời đại nào thì xu hướng nấy, mình phải thay đổi theo thời đại mới sống sót được.
Mấy thứ khác Đào Đào không chắc, chứ làm mấy loại bánh mì mới lạ thì cô vẫn khá tự tin.
Dựa vào vài lần trò chuyện ngắn ngủi với Úc Loan năm mười lăm mười sáu tuổi ở kiếp trước, cộng với kinh nghiệm ít ỏi khi cô làm tình nguyện viên ở trung tâm phục hồi chức năng, cô thấy Úc Loan vẫn còn khá may mắn.
Cậu bé vốn trầm tính, hiền lành, không có xu hướng bạo lực, khả năng ngôn ngữ và nhận thức cũng không bị suy giảm quá nhiều. Sau khi Úc Loan sang Cảng Thành, nghe nói dì Úc đã đưa cậu tới các cơ sở huấn luyện chuyên nghiệp đắt đỏ, sau này hiệu quả rất rõ rệt, người ngoài nhìn vào hầu như không thấy cậu có gì khác biệt so với những đứa trẻ bình thường.
Dĩ nhiên, những người thân cận nhất vẫn sẽ nhận ra lời nói và hành động của cậu có chút khác lạ.
Vì vậy, Đào Đào luôn tin rằng chỉ cần được can thiệp sớm, cậu hoàn toàn có thể hòa nhập xã hội và tự lập trong cuộc sống.
Đào Đào trầm tư, quay sang nhìn Úc Loan bên cạnh.
Cậu bé đang nhìn chăm chằm vào bông hoa hồng trên chiếc bánh kem, dường như cậu không thích mấy món ngọt ngấy này, hoặc có lẽ đây là món ăn xa lạ nên cậu không dám ăn, chỉ khẽ nhíu mày, lấy thìa cạo lớp kem bên trên.
Nhìn Úc Loan, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.
Đúng rồi, tuy bây giờ cô là trẻ con, lời nói hành động không được ai coi là thật, nhưng làm trẻ con cũng có cái lợi của nó! Trẻ con làm chuyện gì kỳ lạ cũng chẳng ai thấy lạ, cứ coi như cô đang nghịch ngợm thôi là được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)