Với lại, một đứa trẻ ngoan ngoãn như Úc Loan chẳng phải là tấm lá chắn tốt nhất cho cô sao?
Đào Đào bừng tỉnh, trong đầu cô nhanh chóng hình thành một kế hoạch sơ bộ khiến cô cảm thấy vô cùng hào hứng. Cô định vào bếp hỏi ba xem bao giờ thì bắt tay làm bánh cho ngày mai, nhưng vừa đứng lên đã thấy ba vừa mới chải chuốt bóng mượt, thay chiếc áo phông trắng, khoác ngoài là chiếc áo ghi-lê bò tua rua cực kỳ thời thượng. Phía sau ông là dì Úc Mỹ Trân với mái tóc uốn đại phong, môi đỏ rực, diện chiếc váy đuôi cá màu đỏ và đôi dép quai hậu da.
Cả hai trông vô cùng đắc ý, mỗi người còn kẹp thêm một chiếc kính râm màu trà trước cổ áo.
"Con gái à, ba với dì Úc ra ngoài một lát, đi dạo chút thôi, hai đứa ở nhà trông nhà nhé, nếu có ra ngoài chơi thì nhớ khóa cửa đấy!"
Đào Quảng Chí đi tới, khoác vai Úc Mỹ Trân, dì Úc cũng rất phối hợp chống nạnh ngẩng đầu, hai người cùng tạo dáng cực ngầu.
Đào Đào co giật khóe miệng: "Ăn mặc thế này mà đi dạo á?"
"Khụ." Đào Quảng Chí đỏ mặt, cố tình sờ sờ mái tóc được xịt keo cứng ngắc: "Thì... có gì không được sao?"
Đào Đào đảo mắt, ai mà tin được chứ, tám phần là đi sàn nhảy rồi!
Đừng coi thường Chương Khê chỉ là thị trấn nhỏ, ở quảng trường nhân dân cũng có một sàn nhảy disco ngoài trời khá lớn, còn có cả sân trượt patin, buổi tối náo nhiệt lắm.
Úc Mỹ Trân cũng đỏ mặt, cúi người xoa đầu Úc Loan dặn dò: "Tiểu Loan, con phải nghe lời chị nhé, đừng có chạy lung tung, nhất định phải bám sát chị đấy."
Úc Loan lúc nào cũng ngoan ngoãn, cậu bé không nhìn ai nhưng vẫn vừa chọc lớp kem vừa gật đầu.
Úc Mỹ Trân lập tức cười lấy lòng với Đào Đào: "Đào Đào à, vất vả con trông em một chút nhé, lúc về dì sẽ mua kem người tuyết cho hai đứa, con có chịu không nào?"
"Ba biết con gái ba là ngoan nhất mà!" Đào Quảng Chí cũng nịnh nọt dỗ dành theo.
Đào Đào: "..."
Hai phút sau, hai người họ bỏ mặc hai đứa trẻ, đạp xe vui vẻ đi chơi.
Ngây người một lát.
Đào Đào sụp đổ, túm lấy hai bím tóc vểnh của mình rồi ngồi thụp xuống.
Trời ơi, ba cô, đồng chí Đào Quảng Chí chẳng có chút chí tiến thủ nào cả! Cứ sống được ngày nào hay ngày nấy thôi!
Bảo sao nhà cô chẳng phá sản!
"Đào Đào! Ra ngoài đi chứ!"
Nhiêu Lỵ Lỵ vác một cây sào tre dài chạy tới, tức giận thò đầu vào dưới cửa cuốn rồi nói: "Cậu làm cái gì thế? Tớ gõ thủng cả ống nước rồi mà cậu vẫn không chịu ra, đừng bảo là cậu quên rồi nhé? Nhanh lên, đi thôi!"
Được rồi, sao cũng được, dù sao bây giờ cô cũng mới có tám tuổi!
Tục ngữ nói thế nào nhỉ.
Làm người ấy mà, quan trọng nhất là phải vui vẻ!
Úc Loan ngơ ngác để Đào Đào kéo ra ngoài, ban đầu cậu bị túm đến lảo đảo về phía trước vài bước, cậu theo bản năng muốn thoát ra, nhưng bàn tay của Đào Đào vừa mềm mại lại vừa ấm áp khiến cậu không thoát được, đành phải tiếp tục chạy theo.
Mở cửa ra, băng qua cửa hàng không bật đèn, bóng tối bất ngờ ập đến khiến Úc Loan không nhịn được mà nép sát vào người Đào Đào, cậu không còn giãy dụa nữa, những ngón tay nhỏ nhắn chủ động nắm lấy tay cô rồi khẽ gọi: "Chị ơi, tối quá."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



