Vừa chạm đất, thấy Úc Mỹ Trân đang tra hỏi Úc Loan khiến cậu bé khóc mướt mải vì không giải thích được, trông tội nghiệp vô cùng, cô vội nói: "Không liên quan đến em ấy đâu, con... tự con đá trúng ngón chân nên đau thôi."
Đào Quảng Chí nghe vậy thì cạn lời: "Có nhầm không đấy, chỉ là đá trúng ngón chân thôi mà con gái, con khóc lóc thảm thiết cứ như nhà mình phá sản đến nơi không bằng."
Đào Quảng Chí cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó, ông nở nụ cười hơi ngốc nghếch.
Đúng rồi, hình như hôm nay Đào Đào ngoan lạ thường! Thái độ của con bé với Tiểu Loan và dì Trân cũng thay đổi hẳn.
Chuyện tốt đây mà! Đào Quảng Chí vui vẻ xoa tay, chỉ nhờ một chút thay đổi nhỏ nhoi này mà bữa cơm tối của cả nhà diễn ra vô cùng vui vẻ.
Ông hăng hái dọn cơm, ngỗng quay chặt miếng xếp đĩa, tương xí muội đựng trong chén nhỏ, thêm rau cải ngồng xào, thịt kho cải chua, đậu phộng với trứng rán, ăn cùng cháo đậu xanh.
Giữa mùa hè nóng nực chán ăn thế này mà có bữa cơm như vậy đã là rất thịnh soạn rồi.
Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân nói cười nhiều hơn hẳn ngày thường, cả hai liên tục gắp thức ăn cho con của đối phương.
Úc Mỹ Trân bảo: "Đào Đào, nào, ăn miếng đùi ngỗng này con, không béo đâu."
Đào Quảng Chí cũng vội vã: "Tiểu Loan, con thử món rau này đi, ngọt lắm đấy."
Úc Mỹ Trân tiếp lời: "Nào nào, ăn cái trứng rán trước đã."
Đào Đào nhìn cái bát của mình và Úc Loan dần dần chất cao như núi, cô cúi đầu khẽ sụt sịt mũi.
Hồi xưa... rốt cuộc mình là một đứa trẻ phá phách đến mức nào cơ chứ?
Sau bữa cơm, Đào Quảng Chí còn hào phóng lấy ra hai chiếc bánh kem giỏ hoa còn sót lại trong tủ lạnh.
"Nào, mỗi đứa một cái, coi như đồ ngọt tráng miệng nhé!" Ông hào hứng tuyên bố.
Đào Đào nhận lấy, cầm chiếc bánh trên tay xoay một vòng.
Chiếc bánh tròn nhỏ nằm trong giỏ nhựa cứng màu hồng, bên trên bắt hai bông hoa hồng bằng kem màu đỏ, cạnh đó là hai chiếc lá kem màu xanh.
Loại bánh này vào thời điểm này cũng giống như những loại bánh ngàn tầng hay mousse sau này vậy, rất được trẻ con yêu thích, và trong ký ức của Đào Đào thì cô cũng từng rất mê món này.
Nhưng vì những chiếc bánh này là nhập sỉ từ bên ngoài về, giá vốn đắt hơn nhà mình làm nên trước đây Đào Quảng Chí không cho phép cô tùy tiện lấy ăn.
Hôm nay đúng là "mặt trời mọc đằng Tây", ông lại hào phóng lấy hẳn hai cái.
Thật là khoa trương... Đào Đào vừa thầm nghĩ vừa dùng chiếc thìa nhựa tặng kèm xúc bánh ăn.
Nhưng vừa nếm miếng đầu tiên, cô đã khựng lại.
Lớp kem tan trên đầu lưỡi quá ngọt và ngấy, sặc mùi hương liệu nhân tạo và có cảm giác nhờn mỡ. Cốt bánh thì thô, lỗ khí to, ăn vào thấy khô và cứng, khác xa với món ngon tuổi thơ trong ký ức của cô.
Cái này là ai làm vậy không biết, tay nghề kém quá... Chẳng trách bán cả ngày vẫn còn thừa nhiều thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



