"Chúc chị năm mới vui vẻ trước nhé." Cậu bước tới một bước, nắm lấy bàn tay đang giữ nắm cửa của Đào Đào, đặt chú chó nhỏ bằng nhựa vẫn còn vương hơi ấm của mình vào lòng bàn tay cô.
Ngón tay cậu lành lạnh, lúc chạm vào da thịt khiến cả người Đào Đào khựng lại một chút.
"Chị ơi." Cậu lại gọi thêm một tiếng, ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang kinh ngạc của cô: "Năm tới, chị định thi vào đại học nào?"
Đào Đào bị tặng quà bất ngờ nên chưa kịp phản ứng, lại nghe cậu hỏi chuyện này, gò má bỗng chốc đỏ bừng.
Với cái điểm số lẹt đẹt của cô, nói như lời Đào Quảng Chí thì là: "Con gái à, cái điểm này con thi kiểu gì thế? Siêu thật đấy, thi còn không cao bằng chỉ số axit uric lúc ba đi khám sức khỏe nữa!"
Cô thi vào một trường dân lập hạng ba còn trầy trật, làm gì có nhiều lựa chọn?
Đào Đào cúi đầu, lí nhí đáp: "... Chắc là loanh quanh gần nhà thôi, chứ đi đâu được nữa."
Úc Loan nghe xong thì nghiêm túc gật đầu, như thể vừa nhận được một câu trả lời vô cùng quan trọng đối với cậu.
Gió mùa đông thổi qua con hẻm nhỏ, cuốn theo bụi bặm và lá khô trên mặt đất.
Cậu im lặng trong gió vài giây rồi ngước mắt lên, đôi mắt đen láy thuần khiết nhìn xoáy vào đôi mắt đang lảng tránh của Đào Đào:
"Em sẽ thi để quay về đây."
Đào Đào ngơ ngác "Hả" một tiếng.
Cậu nói với cô chuyện này làm gì?
"Em đã thưa với mẹ rồi, em muốn quay về." Cậu lặp lại một lần nữa với vẻ mặt nghiêm túc, đôi mắt đen tròn nhìn cô đăm đăm: "Chị ơi, em nhất định sẽ về."
Gió ngừng thổi, cậu đứng trong ánh sáng lạnh lẽo của mùa đông, từng chữ từng câu hứa với Đào Đào:
"Chị đợi em nhé."
"Chị ơi."
Tiếc là, chẳng có gì chờ đợi được cả, cậu ấy đã mất vào mùa xuân trước kỳ thi đại học.
Sau này, Đào Đào vẫn luôn nhớ về buổi chiều mùa đông năm ấy, nhớ về bóng dáng cao gầy, mỏng manh đứng trước cửa, nhớ về bầu trời trong trẻo mà bướng bỉnh trong mắt cậu, nhớ cả câu nói "Chị đợi em nhé".
Còn lúc này đây.
Sao lại là Đào Đào đang khóc?
Úc Loan bị đôi cánh tay nhỏ nhắn của cô ôm chặt cứng lấy cổ, lúc đầu cậu bé chỉ ngơ ngác, bỗng nhiên bị ôm như vậy nên không quen, cứ rụt người lại phía sau. Nhưng Đào Đào khóc dữ quá, nước mắt nước mũi chảy cả vào cổ cậu bé, khiến cậu rùng mình một cái rồi cũng bắt đầu mếu máo khóc theo.
Đào Quảng Chí vội vàng ngồi xổm xuống ôm lấy con gái vào lòng hỏi: "Chuyện gì thế con? Con gái ba chẳng phải được mệnh danh là đánh khắp đường Thắng Lợi không đối thủ sao, sao lại khóc nhè thế này?"
Úc Mỹ Trân cũng cuống quýt, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Loan, con làm chị không vui à?"
Úc Loan ngơ ngác, cảm thấy bị oan ức quá chừng, cậu bé dùng sức lắc đầu.
Đào Đào bừng tỉnh ngay khoảnh khắc được Đào Quảng Chí bế lên, cả người cô cứng đờ, không biết đã bao nhiêu năm rồi cô chưa gần gũi với ba như thế này. Cô vội vàng dụi mặt vào vai Đào Quảng Chí để lau nước mắt, rồi giãy dụa đòi xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)