Hai gã đàn ông nghe vậy thì không khỏi sững sờ. Bọn chúng không ngờ rằng trong nhà cô gái này lại không tầm thường như vậy.
Lý Dũng cười nói: “Người đẹp à, đương nhiên là phải chọn anh rồi. Anh là lão đại ở đây, không ai là dám không nghe lời anh đây hết.”
Dịch Nam khẽ bặm đôi môi đỏ hồng, giọng nói mang chút uất ức: “Vậy Tiểu Lệ là sao?”
Bộ dáng ghen tuông của người đẹp khiến Lý Dũng cảm thấy trong lòng tê dại, gã ta hạ giọng nói: “Cô ta chỉ là một người bạn bình thường thôi, nếu như người đẹp không thích thì sau này anh sẽ không gặp cô ta nữa.”
Tên thấp bé vội vàng lên tiếng: “Anh Dũng, anh làm vậy cũng quá bất nghĩa rồi.”
“Im miệng!” Lý Dũng lại đá văng tên thấp bé. Một tên lưu manh như gã mà còn phải nói đạo nghĩa nữa hả. Cả nhà Tiểu Lệ đều là nông dân, có cho tiền bọn họ cũng không dám lộ diện đâu. Còn cái tên thấp bé này, nếu hắn lại dám phá đám chuyện tốt của gã ta nữa, thì gã ta sẽ không để yên đâu!
Dịch Nam bước tới, nhẹ nhàng đỡ lấy tên thấp bé, dịu dàng hỏi: “Anh không sao chứ?”
Tên thấp bé vừa ngẩng đầu lên, lập tức đã đụng phải ánh mắt dịu dàng như nước của cô, trong lòng hắn không khỏi mềm nhũn.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, một ngọn lửa quyết tâm bùng lên trong lòng hắn. Lý Dũng ngày nào cũng bắt nạt hắn, hắn cũng đã nhường Tiểu Lệ cho gã ta rồi, vậy mà bây giờ gã ta lại muốn cướp người đẹp này đi nữa! Hắn phải cố gắng một lần xem sao, chờ đến lúc hắn trở thành con rể bất đắc dĩ nhà quan lớn rồi, xem còn ai dám chèn ép hắn nữa không!
“Người đẹp à, em tránh ra một chút, xem anh xử lý hắn thế nào.”
Tên thấp bé đứng dậy, rút dao từ sau lưng ra nà vung về phía Lý Dũng. Lý Dũng bắt được tay hắn, hai người bọn chúng cùng nhau vật lộn trên mặt đất.
Dịch Nam nhân cơ hội này mà âm thầm dịch về phía cổng.
Cô nhẹ nhàng nhấc thanh chèn cổng lên, rồi vội vàng lao ra ngoài.
“Thằng lùn! Đừng đánh nữa! Chúng ta bị nó lừa rồi!” Lý Dũng bị đè bên dưới, nhìn thấy Dịch Nam chạy ra ngoài thì mới lớn giọng quát tên thấp bé đang đánh nhau đến đỏ cả mắt.
Tên thấp bé nhìn thấy cổng nhà đang mở toang hoác thì lập tức hiểu ra.
Hai người bọn chúng từ mặt đất đứng dậy, vội vã đuổi theo ra ngoài.
Dịch Nam liều mình cắm đầu chạy vội về phía trước, vừa mới đến chỗ ngoặt của con hẻm nhỏ, cô đã va vào một lồng ngực cứng như đá.
Tiếng bước chân từ phía sau càng lúc càng gần, Dịch Nam run rẩy nắm lấy vạt áo của người trước mặt.
Thế mà lại là cô à!
Thế mà lại là anh à!
Hai kẻ phía sau đã đuổi gần đến nơi, Hạ Vân Đình chắn ở trước mặt Dịch Nam, lại đưa chiếc túi đã nhặt được ở đầu hẻm cho cô: “Cô đi trước đi!”
Dịch Nam không chút do dự, vội vàng chạy đi.
Trong tiểu thuyết, Hạ Vân Đình có sức chiến đấu rất mạnh, so với việc ở lại đó gây cản trở cho anh, còn không bằng cô nhanh chóng chạy đi gọi người đến giúp.
Vừa ra đến đường cái, Dịch Nam đã thấy một người đàn ông cao lớn mặc quân phục. Cô vội vàng chạy tới, thở hổn hển mà nói: “Đồng chí, anh mau vào trong ngõ nhỏ...”
Tưởng Hách thấy một cô gái đột ngột xông đến trước mặt thì cũng có chút giật mình: “Cô không phải là đối tượng của bài trưởng Lăng à, sao lại thế này?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
