“Bên kia, có người cầm dao đánh người, anh mau đi xem một chút đi!” Lúc này Dịch Nam đã không còn thời gian để giải thích nữa rồi, cô túm tay áo Tưởng Hách rồi kéo đi về phía đầu hẻm.
Tưởng Hách nghe vậy thì nghiêm túc hẳn lên, anh đưa chiếc túi màu đen trong tay cho Dịch Nam: “Đồng chí, cô ở đây chờ, tôi đi xem thử.” Nói xong, anh ta liền lao vào trong con hẻm.
Một lát sau, Tưởng Hách và Hạ Vân Đình áp giải hai tên kia đi ra. Cả hai tên lưu manh đều bầm dập mặt mày, trông cực kỳ thảm hại.
Dịch Nam chạy tới, lo lắng nhìn hai người: "Hai anh không sao chứ?"
Ai mà chẳng thích được đại người đẹp quan tâm hỏi han, Tưởng Hách giả vờ bộ dạng kiệt sức: "Hai tên này đúng là khó đối phó thật, vị sĩ quan này thân thủ lại chẳng ra làm sao, lỡ để bị thương rồi. Tôi phải tốn bao nhiêu công sức mới cứu được cậu ta ra rồi khống chế hai tên này đấy."
"À đúng rồi, tôi là Tưởng Hách, mới được điều về đây từ quân khu phía Nam..."
Hạ Vân Đình đảo mắt trắng dã, cái tên Tưởng Hách này lại bắt đầu "xòe đuôi công" rồi đấy! Anh lại tăng thêm chút lực lên bàn tay đang giữ tên tội phạm.
"Á... Đau, đau quá..." Lý Dũng bị bẻ ngoặt tay ra sau đau đến mức kêu oai oái, người này ra tay nặng thế!
Tưởng Hách là bạn nối khố của Hạ Vân Đình, tương lai tiền đồ xán lạn. Đã thế, tính tình lại dí dỏm hài hước, cũng là một "cái đùi lớn" cần phải lấy lòng.
Dịch Nam rất biết phối hợp, đôi mắt cười cong cong, khen ngợi anh ta: "Anh Tưởng, anh giỏi thật đấy!"
Cô lại quay sang nhìn Hạ Vân Đình: "Hạ Vân Đình, anh bị thương à?"
Được người đẹp khen, Tưởng Hách sướng rơn cả người. Nghe thấy người đẹp quen biết "khúc gỗ lạnh" bên cạnh, anh ta tò mò hỏi: "Hai người quen nhau à?"
Dịch Nam gật đầu, kể sơ qua quá trình hai người gặp gỡ, tất nhiên là đã lược bỏ những đoạn không hay.
Hạ Vân Đình nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng: "Không cần thiết."
Gương mặt xinh đẹp của cô đầy vẻ lo lắng, ánh mắt chân thành vô cùng. Anh chỉ vô tình bị xước nhẹ ở ngón tay thôi, có cần phải đến bệnh viện không? Dáng vẻ giả tạo này của cô chỉ lừa được Tưởng Hách chứ không lừa được anh đâu!
Không cần thiết? Hạ Vân Đình định buông xuôi luôn sao? Có người khác ở đây nên Dịch Nam cũng không tiện khuyên bảo, chỉ đành dặn dò anh chú ý dưỡng thương.
Hạ Vân Đình ậm ừ cho qua chuyện.
*
Dịch Nam trả lại túi đồ cho Tưởng Hách, ba người tạm biệt nhau tại đó.
Dịch Nam lên xe buýt trở về Lăng gia.
Hai người còn lại giải Lý Dũng và gã lùn về đồn công an.
Vừa bước ra khỏi đồn, Tưởng Hách nhìn thấy vết máu trên quần Hạ Vân Đình, hỏi: "Đùi cậu cũng bị thương à?"
Hạ Vân Đình liếc nhìn một cái, nhíu mày: "Không, chắc là máu của hai tên kia dính vào." Anh vốn có chút bệnh sạch sẽ, nhìn cái quần bị bẩn như vậy thì thấy vô cùng chướng mắt, chỉ muốn thay ra ngay lập tức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

