Hai gã đó một cao một thấp, bên trên thì mặc áo sơ mi hoa, bên dưới thì mặc quần ống loe, bên tai còn dắt một điếu thuốc nữa chứ, đang cà lơ phất phơ mà dựa vào cửa.
Gã thấp chỉ tay ra ngoài cửa: "Mau nhìn đi! Ra rồi kìa!"
Chỉ thấy một bóng dáng thướt tha màu trắng từ một cửa hàng bên cạnh đi ra, cô nhìn xung quanh một lượt, sau đó quay lưng đi về phía đầu bên kia của con phố.
Chỉ một cái nhìn thoáng qua đó mà đã khiến hai gã thanh niên ngây ngẩn cả người rồi.
"Khuôn mặt này, vóc dáng này... Chỉ nhìn thôi mà ông đây thấy nóng cả người rồi này. Mau, đuổi theo!" Hai người bọn chúng đẩy cửa bưu cục, chạy ra ngoài để đuổi theo bóng dáng đó.
Hạ Vân Đình chưa nhìn thấy rõ diện mạo của cô gái kia, nhưng dù là ai thì anh cũng không thể bỏ mặc, liền vội vàng đuổi theo bọn chúng.
Tưởng Hách nhìn thấy Hạ Vân Đình chạy về phía cửa, mới kinh ngạc gọi anh: "Vân Đình, cậu định đi đâu vậy? Cái khăn lụa của cậu còn chưa gửi đi mà!"
*
Dịch Nam dựa vào ký ức lúc đi đến nơi này để tìm đường về, hy vọng có thể tìm được một chiếc xe buýt đi đến khu tập thể của quân khu.
Khi đi qua một con hẻm nhỏ, đột nhiên một bóng đen lao ra, túm lấy cô mà kéo vào trong hẻm.
Dịch Nam kinh hãi, hét lên: "Cứu tôi..."
Một bàn tay to bịt chặt miệng cô, kéo cô vào sâu trong hẻm, rồi đưa vào một ngôi nhà với khoảng sân nhỏ.
"Người đẹp à, em cứ đi theo anh đây đi, sau này bảo đảm sẽ cho em ăn ngon mặc đẹp." Gã đàn ông cao lớn dâm dật mà nhìn Dịch Nam, gã xoa xoa lòng bàn tay vừa bị cô cắn, cảm giác đau nhức khiến gã càng thêm hưng phấn.
"Anh Dũng, anh đã có Tiểu Lệ rồi, không phải nãy đã nói sẽ để con bé này cho em sao!" Tên thấp bé khó chịu nói. Một đại mỹ nhân như vậy, hắn sao có thể dễ dàng buông tay được?
"Thằng lùn chết tiệt, dám cướp người với ông đây à?" Gã cao lớn giận dữ đá mạnh vào tên thấp bé, mắng to.
"Không phải, anh Dũng, em chỉ muốn nói Tiểu Lệ là người của anh rồi, vậy Tiểu Lệ thì làm sao bây giờ?" Tên thấp bé tự biết không đấu lại Lý Dũng, mới nhỏ giọng giải thích.
Lý Dũng không nói gì, chỉ hung hăng trừng mắt hắn.
Dịch Nam cố gắng lấy lại bình tĩnh, áp xuống nỗi lo sợ trong lòng, nghĩ cách thoát khỏi vòng vây. Vừa rồi cô bị kéo vào một con ngõ không có nhiều người qua lại, xung quanh ngôi nhà này cũng rất yên tĩnh, có lẽ là không có ai sống gần đây cả. Cho dù cô có la lên thì cũng chưa chắc là sẽ có người đến cứu. Xem ra chỉ còn cách dùng trí để thoát thân thôi.
Cô bày ra bộ dạng nhu nhược, đôi mắt hạnh màu hổ phách ướt át mà nhìn hai tên đó: “Tôi đã bị các người kéo tới đây, tình huống thế nào cũng không rõ, chỉ có thể chọn một người từ trong số các người thôi. Tôi không thể chấp nhận một người chồng sớm ba chiều bốn được. Gia đình tôi là quan lớn trong bộ đội, cũng sẽ không để yên cho chồng tôi làm loạn đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
