Diêu Thư Lạp gật đầu rồi mới bắt đầu đưa ra yêu cầu.
“Giám đốc Lưu, yêu cầu của bọn cháu không nhiều, đều là những điều cơ bản nhất.”
“Trước khi nói, cháu nghĩ nên mời thêm vài người tới. Mọi người có mặt đầy đủ, nói rõ mọi chuyện một lần rồi giải quyết luôn một lượt, sau này khỏi phải tranh cãi nữa. Chú thấy sao?” Diêu Thư Lạp hỏi.
Nghe vậy, giám đốc Lưu cũng cảm thấy có lý.
Chuyện đã ầm ĩ đến mức này, sau đó nhà máy chắc chắn còn phải họp bàn cách xử lý.
Đã như vậy, chi bằng nhân cơ hội này giải quyết một lần cho xong.
“Được! Cháu nói đi, còn cần mời ai nữa? Chú sẽ cho người đi gọi.” Giám đốc Lưu sảng khoái đáp.
Diêu Thư Lạp nhanh chóng đọc ra vài cái tên.
“Chủ tịch công đoàn, trưởng phòng tài vụ, phó giám đốc phụ trách tuyển dụng, Diêu Quốc Hoa và Tống Ngọc Linh.”
...
Mười phút sau, những người cần có mặt đều đã đến phòng họp.
Cộng thêm giám đốc Lưu, thư ký của ông, cậu cả Thư và ba chị em Diêu Thư Lạp, căn phòng họp nhỏ chật kín người.
Tống Ngọc Linh cúi gằm đầu, không nói một lời, ngồi sát bên Diêu Quốc Hoa.
Giám đốc Lưu và phó giám đốc ngồi ở vị trí chủ trì, những người khác lần lượt tìm chỗ ngồi.
Diêu Thư Lạp dẫn theo các em ngồi đối diện Diêu Quốc Hoa.
Thấy mọi người đã đông đủ, giám đốc Lưu khẽ hắng giọng.
“Được rồi! Mọi người đã có mặt đầy đủ, vậy chúng ta bắt đầu thôi.”
“Chuyện cụ thể thế nào, chắc mọi người đã biết cả rồi. Tuy đây là chuyện gia đình, nhưng lại liên quan đến công nhân của nhà máy chúng ta.”
Đã liên quan đến nhà máy thì những chuyện cần đứng ra giải quyết, nhà máy vẫn phải đứng ra.”
“Phía nhà họ Thư chúng tôi chỉ có một yêu cầu.”
“Năm đó, khi ông cụ còn sống, vì sợ em gái tôi là Thư Mạn không có chỗ ở nên mới cho em ấy căn nhà đó.”
“Căn nhà ấy không liên quan gì đến Diêu Quốc Hoa.”
“Diêu Quốc Hoa chỉ nhờ em gái tôi nên mới được ở đó, ông ta không có quyền dẫn người khác vào ở.”
“Vài ngày nữa, chúng tôi sẽ tìm cách sang tên căn nhà cho bọn trẻ.”
“Còn Diêu Quốc Hoa... từ nay không có tư cách bước chân vào căn nhà đó nữa.”
“Đồng thời, mong các vị lãnh đạo giúp một việc, chuyển hộ khẩu của Diêu Quốc Hoa đi, đừng để tên ông ta tiếp tục nằm trong sổ hộ khẩu của căn nhà họ Thư.”
“Sau này, chủ hộ của căn nhà đó sẽ là Diêu Thư Lạp!” Cậu cả Thư nói rõ yêu cầu của mình.
Sắc mặt Diêu Quốc Hoa vô cùng u ám nhưng không nói một lời.
Giám đốc Lưu và những người khác nghe xong, thôi thì mọi chuyện đã ầm ĩ đến mức này, hai bên tiếp tục chung một sổ hộ khẩu quả thật không thích hợp.
“Việc này được. Lão Vương, đồng chí đi xử lý chuyện này. Đồng chí quen người bên công an, chuyển hộ khẩu của Diêu Quốc Hoa sang hộ khẩu tập thể của nhà máy.” Giám đốc Lưu lên tiếng sắp xếp.
Phó giám đốc Vương đồng ý ngay.
Việc này nằm trong phạm vi công việc của ông, giao cho ông xử lý là chuyện đương nhiên, chỉ cần gọi vài cuộc điện thoại là được.
Chuyển hộ khẩu, rất đơn giản!
Có phải chuyển từ nông thôn lên thành phố đâu, chỉ cần chào hỏi bên công an một tiếng là xong.
Sắp xếp xong chuyện này, giám đốc Lưu lại nhìn sang cậu cả Thư.
“Đồng chí Thư, đồng chí còn yêu cầu gì khác không?”
Cậu cả Thư xua tay: “Chuyện liên quan đến nhà họ Thư chỉ có vậy thôi. Còn những chuyện khác... Thư Lạp nói để bọn trẻ tự đưa ra yêu cầu. Cứ nghe xem Thư Lạp nói thế nào.”
Giám đốc Lưu quay sang nhìn Diêu Thư Lạp.
“Thư Lạp, cháu nghĩ thế nào? Cháu và các em có yêu cầu gì thì cứ nói thẳng. Ở đây có nhiều lãnh đạo nhà máy như vậy, cháu không cần phải lo lắng điều gì cả!” Giám đốc Lưu động viên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


