Diêu Thư Lạp đứng dậy, lễ phép cúi người chào các vị lãnh đạo.
“Các bác lãnh đạo, cảm ơn mọi người đã đứng ra chủ trì công bằng cho chị em cháu.”
“Cháu xin nói yêu cầu thứ nhất.”
“Mẹ cháu hy sinh khi đang làm nhiệm vụ, ngã xuống ngay tại vị trí công tác.”
“Lúc đó, nhà máy vì muốn chăm lo cho bọn cháu, lo Diêu Quốc Hoa không gánh nổi chi phí nuôi các con nên mỗi tháng công đoàn trợ cấp thêm hai mươi tệ, đúng không ạ?”
“Và Diêu Quốc Hoa chưa từng dùng số tiền đó cho bọn cháu.”
“Yêu cầu đầu tiên của cháu là truy thu lại toàn bộ khoản tiền trợ cấp đó.” Diêu Thư Lạp nghiêm túc nói.
Nhắc đến khoản trợ cấp đó, sắc mặt Diêu Quốc Hoa khẽ thay đổi.
“Đừng quên, là ba nuôi các con.” Diêu Quốc Hoa tức giận nói.
“Diêu Quốc Hoa, ông đừng quên, bao nhiêu năm nay người nuôi bọn tôi vẫn luôn là mẹ tôi.”
“Bọn tôi ăn là tiền của mẹ, dùng đồ dùng tiền của mẹ.”
“Còn tiền lương của ông thì sao? Ông tích cóp lại, sau này mang đi tiêu cho người khác.”
“Mẹ tôi là lao động tiên tiến, làm việc ở nhà máy hai mươi năm, cuối cùng chẳng để dành được một đồng nào.”
“Tại sao?”
“Vì tất cả đều tiêu cho bọn tôi!”
“Ngay cả khi mẹ đã mất, mẹ vẫn dùng chút sức lực cuối cùng để bảo vệ bọn tôi. Nhà máy mỗi tháng trợ cấp thêm hai mươi tệ là vì nể mặt mẹ tôi.”
“Diêu Quốc Hoa, ông tự sờ lên lương tâm mà hỏi xem, ông từng nuôi bọn tôi chưa?”
“Tôi chưa đòi ông tiền thuê nhà vì đã ở trong căn nhà của mẹ tôi suốt bao nhiêu năm nay là giữ thể diện cho ông lắm rồi.” Diêu Thư Lạp không chút khách sáo đáp trả.
Diêu Quốc Hoa há miệng, nhất thời không biết phải phản bác thế nào.
Quả thật, bao nhiêu năm nay, người gánh vác chi tiêu trong gia đình vẫn luôn là Thư Mạn.
Ngày trước hai người đã thỏa thuận rõ ràng, lương của Thư Mạn để lo chi tiêu trong nhà, còn lương của ông thì để dành...
“Được rồi, đồng chí Thư Mạn mất vừa tròn một năm, cũng có nghĩa là nhà máy đã phát khoản trợ cấp này được một năm.”
“Lúc trước khoản trợ cấp này được tính theo tiêu chuẩn nào?” Giám đốc Lưu nhìn sang chủ tịch công đoàn.
Chủ tịch công đoàn lên tiếng giải thích: “Thật ra khoản trợ cấp hai mươi tệ đó là dành cho bọn trẻ.”
“Nhà máy có quy định thống nhất, gia đình có con chưa thành niên thì mỗi đứa trẻ được trợ cấp mười tệ, tối đa ba mươi tệ.”
“Đồng chí Thư Mạn có ba người con, nhưng năm ngoái Thư Lạp đã mười chín tuổi, không còn nằm trong diện được trợ cấp.”
“Cho nên sau khi công đoàn họp bàn quyết định phát hai mươi tệ.”
Giám đốc Lưu nghe xong, cảm thấy cách tính này rất hợp lý.
“Vậy thì từ tháng này trở đi, khoản trợ cấp đó sẽ được phát thẳng cho bọn trẻ.”
“Thư Lạp, mỗi tháng cháu đến công đoàn nhận tiền.”
“Ngoài ra, phúc lợi dịp Tết năm nay vẫn chưa phát. Đồng chí Thư Mạn hy sinh khi đang làm nhiệm vụ, hằng năm ngoài khoản trợ cấp, phần quà lễ Tết của nhà máy vẫn có một suất.”
“Từ nay về sau, toàn bộ số đó sẽ do các cháu đến nhận.”
“Còn khoản trợ cấp của một năm vừa rồi…”
“Trong vòng ba ngày, phải nộp một trăm hai mươi tệ tiền mặt cho công đoàn, sau đó công đoàn sẽ chuyển lại cho bọn trẻ.”
“Thư Lạp, cháu thấy giải quyết như vậy có được không?” Giám đốc Lưu khẽ gõ lên mặt bàn.
Diêu Thư Lạp gật đầu.
Như vậy đã rất tốt rồi. Ban đầu cô chỉ định đòi lại quyền nhận khoản trợ cấp này mà thôi.
Đối với quyết định của giám đốc Lưu, Diêu Quốc Hoa không dám phản đối.
Chẳng qua chỉ 120 tệ. Ngày mai ông ra ngân hàng rút tiền rồi mang đến công đoàn là được.
Thấy cả Diêu Thư Lạp lẫn Diêu Quốc Hoa đều không có ý kiến, giám đốc Lưu nhìn sang chủ tịch công đoàn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

