Diêu Quốc Hoa...
Điều Diêu Quốc Hoa sợ nhất là mất việc.
Hiện giờ ông đang làm nhân viên kỹ thuật, công việc ổn định. Nếu lỡ bị mất việc...
Nghe Diêu Thư Lạp nói không định khiến mình mất việc, Diêu Quốc Hoa âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra...
Bọn nó không muốn hoàn toàn trở mặt với mình, vẫn định chừa lại một đường lui.
Đáng ghét nhất vẫn là người nhà họ Thư...
Trong lòng ông vẫn còn tức giận vô cùng.
“Hừ! Giờ mới nhớ tôi là ba các người à? Chẳng phải các người nói coi tôi như chết rồi sao?” Diêu Quốc Hoa cười lạnh.
Diêu Thư Lạp bật cười.
“Riêng tôi thì coi ông chết rồi. Tôi sắp hai mươi tuổi, chẳng cần ông nuôi nữa. Trong mắt tôi, ông chết đi còn tốt hơn.”
“Chẳng qua Thư Tâm với Thư Lực... thì vẫn chưa thể coi ông chết được.”
“Vừa rồi chẳng phải ông định dùng pháp luật để trị bọn tôi sao? Hay lắm! Pháp luật có quy định, khi con chưa thành niên, người làm ba có nghĩa vụ nuôi dưỡng.”
“Ông không nuôi Thư Tâm và Thư Lực là phạm pháp!”
“Cho nên, Diêu Quốc Hoa, chỉ riêng vì điều đó, tôi không thể để Thư Tâm và Thư Lực coi ông là người chết được!” Diêu Thư Lạp vẫn cười tươi như cũ.
“Đúng! Bây giờ bọn tôi chưa thể coi ông như người đã chết được!” Diêu Thư Tâm lập tức phụ họa.
“Ừ! Đợi đến khi tôi đủ mười tám tuổi rồi mới coi ông như người đã chết!” Diêu Thư Lực tiếp lời.
Diêu Quốc Hoa...
Rốt cuộc ông đã nuôi ra ba đứa con kiểu gì thế này...
Diêu Quốc Hoa không dám tin nhìn ba đứa con của mình.
Ông không thể hiểu nổi, vì sao chưa đầy một tuần mà cả ba đứa như biến thành người khác.
Ngay cả trước khi ông kết hôn, con gái cả đâu có như bây giờ.
Lúc ấy, con bé đã nhận ra điều gì đó nhưng chẳng nói gì.
Diêu Quốc Hoa sắp xếp thế nào, nó làm theo thế ấy...
Còn bây giờ...
“Các người gặp tôi chỉ để nói những chuyện này thôi sao?” Diêu Quốc Hoa tức giận trừng mắt nhìn Diêu Thư Lạp.
Diêu Thư Lạp khẽ cười: “Nếu không thì sao? Không nói những chuyện này thì nói gì? Diễn cảnh ba con tình thâm à? Hay là ông muốn để các vị lãnh đạo nhìn thấy cả nhà bốn người ôm nhau khóc lóc? Hay ông còn muốn giống hồi nhỏ, ôm ôm hôn hôn, bế cao cao nữa?”
Giọng Diêu Thư Lạp mỉa mai.
Diêu Quốc Hoa...
“Đúng thế! Ông đi nuôi con người khác rồi, còn nhớ mình cũng có con ruột sao?” Diêu Thư Tâm lạnh nhạt nói.
“Ừ! Ông đang nuôi con của Tống Ngọc Linh tốt lắm đấy. Mua quần áo, mua đồ ăn, còn mua cả súng đồ chơi cho nó nữa mà?” Diêu Thư Lực cũng hùa theo.
Diêu Quốc Hoa nhất thời không biết phải nói gì.
Đến tận bây giờ, ông vẫn luôn cảm thấy Tống Ngọc Linh rất đáng thương.
Chồng mất sớm, một mình nuôi con cực khổ, ông giúp được chút nào thì giúp chút ấy.
Còn con cái trong nhà...
Lúc Thư Mạn còn sống thì có Thư Mạn chăm lo.
Thư Mạn mất rồi, con gái cả đã lớn, đương nhiên sẽ biết chăm sóc các em...
“Thư Tâm, Thư Lực, các con cũng nghĩ về ba như vậy sao?” Diêu Quốc Hoa vẫn muốn dùng tình cảm để lay động hai đứa.
Diêu Quốc Hoa còn định nói tiếp thì đã bị Diêu Thư Lạp cắt ngang.
“Ông có lỗi với mẹ tôi! Mãi mãi có lỗi.”
“Bọn tôi không định tống tiền ông. Bọn tôi chỉ muốn lấy lại những thứ vốn thuộc về mình.”
“Diêu Quốc Hoa, nhớ kỹ nhé... Tiếp theo đây, tôi sẽ ra cái giá thật lớn!”
Nói xong, Diêu Thư Lạp dụi mắt rồi dẫn các em rời khỏi phòng họp.
Giám đốc Lưu nhìn ba chị em đỏ hoe mắt quay lại văn phòng mình, không khỏi khẽ thở dài.
Tên Diêu Quốc Hoa này.. thật là mềm cứng không ăn!
“Thư Lạp à, cháu cứ yên tâm. Chúng ta sẽ đứng ra làm chủ cho cháu. Cháu nói đi, cháu có yêu cầu gì? Cứ mạnh dạn nói, chỉ cần nhà máy làm được thì chúng ta nhất định sẽ cố gắng giải quyết.” Giám đốc Lưu nhìn Diêu Thư Lạp nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)