Giám đốc Lưu gật đầu.
Xem ra hôm nay người nhà họ Thư quyết tâm muốn nhà máy phải đưa ra một lời giải thích.
“Nhưng mọi người cứ yên tâm, những yêu cầu của mọi người, chúng tôi sẽ nghiêm túc xem xét. Có yêu cầu gì thì cứ nói với tôi, tôi sẽ trình lên cuộc họp của nhà máy để thảo luận.” Giám đốc Lưu lên tiếng bày tỏ thái độ.
Theo ông, chuyện hôm nay chắc chắn do người nhà họ Thư đứng ra sắp xếp.
Còn mấy đứa nhỏ… chắc cũng chỉ làm theo lời người lớn mà thôi.
“Cảm ơn giám đốc Lưu đã thông cảm. Nói thật, bọn trẻ chỉ vì quá thương mẹ. Giám đốc Lưu, cứ để chúng tự nói xem mình muốn gì. Dù sao... người khổ nhất vẫn là mấy đứa nhỏ.” Cậu cả Thư nói.
Giám đốc Lưu hơi bất ngờ nhìn cậu cả Thư, rồi lại đưa mắt nhìn ba chị em Diêu Thư Lạp.
Để bọn trẻ tự đưa ra yêu cầu?
Có phải hơi trẻ con quá rồi không?
Trẻ con thì biết gì chứ? Chưa từng va chạm xã hội, có thể đưa ra yêu cầu gì được?
Nói ra chẳng phải là những điều người lớn đã dặn từ trước sao...
“Được! Vậy thì nghe xem bọn trẻ muốn gì.”
“Cháu là Thư Lạp đúng không? Chú từng gặp cháu rồi. Hồi trước cháu thường xuyên mang cơm đến nhà máy cho mẹ, chú đã gặp cháu mấy lần.” Giám đốc Lưu nhìn về phía Diêu Thư Lạp.
Diêu Thư Lạp gật đầu, lễ phép chào: “Cháu chào giám đốc Lưu!”
Giám đốc Lưu mỉm cười gật đầu.
Nhìn xem, cô bé này nói năng nhỏ nhẹ biết bao, nào có đáng sợ như lời đồn.
Còn nói cô bé cầm dao phay phá tan tiệc cưới của Diêu Quốc Hoa? Chắc chỉ cầm dao để lấy can đảm thôi!
“Thư Lạp, cháu nói đi, cháu có yêu cầu gì? Chỉ cần không quá khó, chú sẽ cố gắng giúp cháu.” Giám đốc Lưu lên tiếng.
Diêu Thư Lạp suy nghĩ một lát rồi ngước đôi mắt trong veo nhìn ông.
“Giám đốc Lưu, cháu có thể dẫn các em gặp riêng ba cháu... Diêu Quốc Hoa được không?” Diêu Thư Lạp hỏi.
Giám đốc Lưu khựng lại, rất nhanh đã nghĩ ra điều gì đó.
Đúng là trẻ con mà!
Đến lúc này chắc vẫn còn hy vọng có thể níu kéo chút tình cảm ba con...
Haizz, vẫn còn quá nhỏ, chưa hiểu sự đời.
“Được! Chú sẽ sắp xếp ngay! Phòng họp tầng hai đang trống, cháu đưa các em qua đó trước. Chú sẽ bảo người gọi Diêu Quốc Hoa đến, có chuyện gì thì cứ nói trong phòng họp.”
...
Không lâu sau, Diêu Thư Lạp nhìn cậu cả một cái rồi dẫn Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực sang phòng họp.
Chưa đầy mười phút, Diêu Quốc Hoa cúi gằm mặt bước vào phòng họp với vẻ mặt khó coi, phía sau là người của văn phòng giám đốc.
Vừa nhìn thấy ba chị em Diêu Thư Lạp, cơn giận trong lòng ông lập tức bùng lên.
“Nói! Có phải Thư Kiến Quân bọn họ đứng sau xúi giục các người làm thế không? Các người rốt cuộc muốn gì? Muốn hủy hoại tôi? Muốn nhà máy đuổi việc tôi và Tống Ngọc Linh?”
“Tôi nói cho các người biết, đừng hòng! Những điều các người nói đều không có bằng chứng. Tôi sẽ đến công an tố cáo các người vu khống!”
Diêu Quốc Hoa hung hăng trừng mắt nhìn Diêu Thư Lạp.
Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, ông và Tống Ngọc Linh trở thành hạng cặn bã trong mắt mọi người.
Ông vô cùng chắc chắn, tất cả chuyện này đều do người nhà Thư Mạn đứng sau xúi giục ba chị em.
Còn mục đích là gì...
Chắc chắn là vì căn nhà đó!
Ba người anh của Thư Mạn muốn chiếm căn nhà nên mới xúi giục ba chị em đến phá đám cưới của ông.
Diêu Thư Lạp nhìn Diêu Quốc Hoa với ánh mắt khinh thường.
“Đi tố cáo đi! Đi ngay bây giờ! Bọn con ở đây chờ, đến lúc đó xem ai mới là người mất mặt!”
“Còn chuyện khiến ông mất việc? Bọn con chưa từng nghĩ đến. Dù sao ba mà mất việc thì ai nuôi bọn con đây?” Diêu Thư Lạp cười tươi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)