Trong văn phòng, hôm nay Diêu Quốc Hoa vẫn đến làm.
Ông còn mang theo kẹo cưới định chia cho mọi người mà chẳng ai dám nhận.
Mọi người chỉ cười gượng rồi kiếm cớ lảng sang chuyện khác.
Còn Tống Ngọc Linh thì co rúm trong phân xưởng, chẳng dám hé răng lấy một câu.
Đồng nghiệp trong văn phòng vẫn dùng âm lượng vừa đủ nghe để xì xào bàn tán.
Ngay cả văn phòng giám đốc nhà máy cũng nhận được tin ngoài cổng có người gây chuyện.
“Không cần để ý! Bảo phòng bảo vệ canh chừng là được. Chỉ cần họ không vào trong nhà máy gây rối thì cứ mặc kệ.”
“Nếu đến trưa vẫn chưa chịu đi thì báo công an đến xử lý!” Ban đầu, giám đốc Lưu không để chuyện này trong lòng.
Nhưng sau khi nghe nói người quỳ trước cổng là ba đứa con của Thư Mạn mặc đồ tang, ông mới giật mình.
“Diêu Quốc Hoa đâu? Sao hắn không ra giải quyết?” Giám đốc Lưu hỏi.
“Hắn sợ bị đánh. Mấy anh em nhà mẹ vợ cũ kéo đến cả rồi.” Người trong văn phòng nhỏ giọng đáp. Giám đốc Lưu lắc đầu.
“Đây là chuyện riêng của Diêu Quốc Hoa, để hắn tự giải quyết.”
“Giám đốc Lưu, tôi thấy hôm nay dù Diêu Quốc Hoa có ra cũng vô ích. Người ta chỉ muốn tìm hắn tính sổ thì đã kéo đến tận nhà rồi. Hà tất còn phải đến tận nhà máy?”
“Rõ ràng là muốn nhà máy bày tỏ thái độ.” Người trong văn phòng phân tích.
Giám đốc Lưu vừa thở dài vừa lắc đầu: “Chuyện này nhà máy không thể đứng ra.”
“Hôm nay mở ra tiền lệ này, sau này nhà ai có chuyện cũng kéo đến nhà máy làm ầm lên thì còn làm việc thế nào được?”
“Cậu đi gọi Diêu Quốc Hoa đến đây...”
Reng! Reng!
Chiếc điện thoại trên bàn giám đốc Lưu đột nhiên reo vang.
Diêu Thư Lạp không nghĩ là có thể nhanh chóng kéo lãnh đạo nhà máy ra ngoài nhanh như vậy.
Cô dự tính khóc trước cổng ba ngày thôi. Sắp cuối năm rồi, người sốt ruột sau cùng chắc chắn không phải cô...
Bây giờ...
Mới chỉ một tiếng đồng hồ, giám đốc Lưu của nhà máy cơ khí đã cho người mời họ vào.
Cho nên bên ngoài vẫn phải để lại người.
Cậu hai, cậu ba cùng các mợ và anh em họ nhà họ Thư nghe vậy đã hiểu ý, đồng loạt tỏ ý sẽ không vào.
Họ ở ngoài chờ, tiện thể tiếp tục kể cho mọi người nghe chuyện của nhà họ Diêu...
...
Diêu Thư Lạp dẫn theo các em và cậu cả, đi theo người của giám đốc Lưu vào văn phòng.
Phía sau, Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực nắm chặt vạt áo chị gái.
Đến lúc này, cả hai biết chị gái mới là chỗ dựa lớn nhất của mình.
Mọi việc phải nghe theo chị...
Chẳng mấy chốc, bốn người đã bước vào văn phòng giám đốc.
Văn phòng của giám đốc Lưu nằm trên tầng ba của tòa nhà ba tầng ở phía trong cùng nhà máy cơ khí, diện tích khá rộng.
Diêu Thư Lạp từng đến nhà máy cơ khí này không ít lần, nhưng đều là khi Thư Mạn còn sống.
Khi ấy, nguyên chủ thường xuyên mang cơm đến cho mẹ nên rất quen thuộc với nơi này.
Lúc Diêu Thư Lạp bước vào, giám đốc Lưu đang đi đi lại lại trong phòng.
Vừa nhìn thấy cậu cả Thư dẫn theo ba chị em, ông dừng bước.
“Đồng chí Thư, thật ngại quá. Sáng nay tôi họp liên tục, mãi đến vừa rồi mới biết có chuyện xảy ra. Xin lỗi! Xin lỗi nhé!”
Vừa gặp mặt, giám đốc Lưu đã khách sáo vài câu.
Cậu cả Thư thở dài: “Giám đốc Lưu, chúng tôi đâu muốn đến gây chuyện. Chúng tôi biết việc này không liên quan đến nhà máy, chỉ là Diêu Quốc Hoa không còn là con người nữa!”
“Nhưng chúng tôi chẳng còn cách nào khác! Giám đốc Lưu nhìn xem, mọi chuyện đã thành ra thế này, chúng tôi chỉ có thể đến đây tìm Diêu Quốc Hoa. Không thì còn ai đứng ra làm chủ cho chúng tôi nữa?” Cậu cả Thư vô cùng chân thành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)