Mọi người mặc kệ, tiếp tục hô lớn.
Bên này người nhà họ Thư làm ầm lên, bên kia người đến xem náo nhiệt càng lúc càng đông.
Người nhà họ Thư nhân cơ hội kể hết đầu đuôi câu chuyện cho mọi người.
Nào là Diêu Quốc Hoa tư thông với Tống Ngọc Linh, chọc tức vợ đến chết.
Chưa ly hôn đã dan díu với học trò của vợ.
Vợ mới mất chưa đầy một năm đã sốt sắng cưới người đàn bà kia về nhà.
Chiếm nhà của người vợ đã khuất, còn ngược đãi con của vợ trước.
“Mọi người nhìn xem! Trời lạnh thế này mà ba đứa cháu ngoại đáng thương của tôi mặc cái gì trên người!”
“Áo bông cứng như khúc gỗ, cởi ra đập chết người còn được!”
“Mọi người nhìn bọn nhỏ gầy đến mức nào đi! Gió thổi mạnh một chút là bay mất, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm!”
“Tên vô lương tâm đó nuôi con người khác thì hết lòng hết dạ, còn con ruột mình lại chẳng thèm ngó ngàng!”
“Đã vậy còn muốn chiếm luôn căn nhà mẹ chúng để lại!”
“Mấy đứa nhỏ bị dồn đến đường cùng mới phải đến đây đòi công bằng!”
“Chứ không tết nhất tới nơi rồi, ai đi gây chuyện như thế này chứ?”
...
Mỗi người một câu, chẳng mấy chốc cả câu chuyện đã truyền khắp nơi.
Thì ra cô gái cầm dao phay phá tan tiệc cưới của ba ruột mấy hôm trước chính là cô gái này!
“Chẳng phải mọi người nói chị cả nhà họ Diêu hiền lành, dịu dàng nhất sao? Sao dữ dằn đến vậy?”
“Không bị dồn vào đường cùng thì ai muốn làm thế? Mọi người thử nghĩ mà xem, Diêu Quốc Hoa dẫn đàn bà khác về nhà, còn định đuổi cổ mấy đứa nhỏ ra ngoài. Là chị cả, sau lưng con hai đứa em, ai nuốt trôi nổi cục tức đó?”
Đến tượng đất còn có ba phần nóng giận.
Chị cả nhà họ Diêu có hiền đến đâu, thiệt phần mình có thể bỏ qua chứ làm sao trơ mắt nhìn em trai em gái bị bắt nạt.
Không vì các em, chị cả nhà họ Diêu chắc chắn chẳng nổi trận lôi đình như vậy.”
“Đúng thế! Đừng bắt nạt người hiền! Người hiền mà nổi giận mới đáng sợ!”
Diêu Thư Lạp vừa khe khẽ sụt sùi vừa lắng nghe mọi người bàn tán.
Không tệ, hướng dẫn dư luận rất thành công.
Điều quan trọng nhất bây giờ là dồn mọi mũi nhọn về phía Diêu Quốc Hoa.
Mọi chuyện đều do Diêu Quốc Hoa gây ra.
Ban đầu, cậu cả còn đề nghị làm một tấm biểu ngữ, trên đó viết: "Diêu Quốc Hoa, Tống Ngọc Linh giết người phải đền mạng!"
Diêu Thư Lạp đã phản đối: “Làm vậy hả giận thật, nhưng lỡ họ quay lại kiện chúng ta thì sao?”
“Hiện giờ chúng ta không có bằng chứng, công an lại đang truy quét rất gắt. Để họ nắm được điểm yếu thì phải làm thế nào?”
“Cho nên bây giờ phải tránh nhắc đến chuyện hình sự, nhưng nhất định phải khiến bọn họ thân bại danh liệt!”
Cậu cả Thư ngẫm nghĩ một lúc, thấy cô cháu gái nói có lý.
Họ không có bằng chứng.
Nếu có bằng chứng thì...
“Thư Lạp, vậy cháu nói xem nên làm thế nào?” Cậu cả quyết định nghe theo cháu gái.
“Làm theo đúng quy định! Chúng ta là công dân tốt, nhất định phải làm việc theo pháp luật.”
“Dồn ép bọn họ quá, ngược lại họ sẽ liều mạng.”
“Đâu thể để bọn họ được toại nguyện dễ dàng như thế.”
“Cậu cả, mọi người nghe cháu nói...”
...
Chuyện ba chị em nhà họ Diêu ôm di ảnh Thư Mạn, mặc đồ tang quỳ khóc trước cổng nhanh chóng lan khắp các phân xưởng trong nhà máy.
Người của phòng bảo vệ đã đến, ba chị em chỉ quỳ trước cổng, không xông vào nhà máy gây rối.
Người nhà họ Thư chỉ kể cho mọi người nghe Diêu Quốc Hoa đã làm những chuyện gì.
Tiện thể chất vấn vì sao một nhà máy cơ khí lại có thể dung túng cho loại người như vậy.
Rõ ràng là nơi góp sức xây dựng đất nước, sao lại có thể trở thành chỗ chứa chấp những kẻ bại hoại...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
