“Chúng tôi mới là người yếu thế!”
Lôi Cảnh Ngô gật đầu.
Không tệ.
Chị cả nhà họ Diêu là người biết gạt bỏ thể diện, đủ gan đủ liều.
Anh đang định dặn Diêu Thư Lạp vài câu, tiện thể nói nếu cần giúp đỡ thì cứ...
“Chị hai, cho em đeo khăn tang của chị đi! Em đi cùng mọi người.”
Tiểu Thiên Thiên đã chạy đến chỗ Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực, chuẩn bị tháo chiếc khăn tang trên đầu Diêu Thư Tâm để đeo cho mình.
“Không được! Chị chỉ có một cái thôi!” Diêu Thư Tâm giữ chặt khăn tang.
Tiểu Thiên Thiên nghe vậy lại nhìn sang sợi dây gai bên hông Diêu Thư Lực.
“Anh Thư Lực, vậy còn dây gai của anh...”
“Anh cũng chỉ có một sợi! Có từng này thôi, cho em rồi bọn anh biết làm sao?”
“Mấy thứ này bọn anh phải vất vả lắm mới kiếm được đấy.” Diêu Thư Lực nắm chặt sợi dây bên hông, nhất quyết không chịu buông.
Thấy không xin được gì từ hai chị em, Tiểu Thiên Thiên tội nghiệp quay sang nhìn Diêu Thư Lạp.
Diêu Thư Lạp quay mặt đi.
Anh họ của thằng bé còn đang đứng đây, chưa đến lượt cô lên tiếng.
Thế nhưng còn chưa kịp để Lôi Cảnh Ngô mắng Tiểu Thiên Thiên vài câu thì cậu bé đã tự tìm được việc khác.
“Khung ảnh! Chị, để em ôm khung ảnh cho mọi người!”
“Giống như tối hôm đó ấy. Mọi người đi phía trước khóc, em ôm khung ảnh đi phía sau, vừa đi vừa khóc.”
“Chỉ cần chị ra hiệu, em sẽ xông lên ngay...”
Vừa nói, Tiểu Thiên Thiên vừa trèo lên chiếc ghế kê trước bàn đặt khung ảnh.
Ôm khung ảnh mà!
Đó là việc cậu giỏi nhất...
Sau một phen gà bay chó sủa, Lôi Cảnh Ngô tóm lấy Tiểu Thiên Thiên, kẹp thằng bé dưới nách.
“Mọi người đi trước đi! Cô là Diêu Thư Lạp đúng không?”
“Nhớ kỹ, các cô mới là người có lý. Các cô đang đi đòi lại quyền lợi chính đáng của mình, phải nghĩ cho kỹ mình muốn gì!”
Lôi Cảnh Ngô gật đầu với Diêu Thư Lạp.
Nói xong, anh kẹp Tiểu Thiên Thiên vẫn còn giãy giụa đòi xuống đất rời đi.
“Em muốn đi cùng! Chị cả cần em!” Tiểu Thiên Thiên vẫn chưa chịu từ bỏ.
“Lát nữa anh sẽ đưa em đến xem. Bây giờ theo anh về nhà trước!” Lôi Cảnh Ngô khẽ vỗ lên mông Tiểu Thiên Thiên.
Lúc đó Tiểu Thiên Thiên mới ngoan ngoãn.
...
Mọi thứ đã chuẩn bị xong.
Diêu Thư Lạp quàng khăn tang trắng lên đầu, buộc dây gai quanh eo rồi bế khung ảnh mẹ từ trên bàn vào lòng.
Đã là tháng chạp, chỉ còn hơn nửa tháng nữa là đến Tết. Người trong thành cũng như ngoài quê nô nức đi sắm đồ Tết, trên đường lúc nào cũng đông đúc.
Một cô gái trẻ dẫn theo hai đứa em, mình mặc đồ tang, ôm di ảnh đi giữa phố, muốn không gây chú ý cũng khó.
Mọi người ngoái đầu nhìn ba chị em, không ít người còn tò mò đi theo phía sau.
Họ muốn xem ba chị em định đi đâu.
Qua một con phố, đến ngã ba cách nhà máy cơ khí không xa, Diêu Thư Lạp nhìn thấy cậu cả và mọi người.
Không chỉ có cậu cả Thư Kiến Quân, mà cậu hai Thư Kiến Hoa, cậu ba Thư Kiến Trung, cùng mợ cả, mợ hai, mợ ba và con cái các nhà đều có mặt.
Tổng cộng hơn chục người.
Cộng thêm ba chị em Diêu Thư Lạp, cả đoàn hơn chục người cùng kéo đến cổng nhà máy cơ khí huyện Vân.
Ba chị em Diêu Thư Lạp đi đầu, người nhà họ Thư theo sát phía sau, chẳng mấy chốc đã đứng kín trước cổng nhà máy.
Diêu Thư Lạp ôm di ảnh quỳ xuống.
Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực quỳ phía sau cô.
Các cậu mợ nhà họ Thư lập tức lớn tiếng gọi vào trong nhà máy.
“Tên Trần Thế Mỹ Diêu Quốc Hoa, cút ra đây!”
“Diêu Quốc Hoa bỏ vợ bỏ con, cút ra đây!”
“Đồ ăn bám Diêu Quốc Hoa, cút ra đây!”
...
Mấy bà mợ nhà họ Thư giọng nói oang oang. Vừa cất tiếng hô, mấy nhân viên bảo vệ ở cổng đã sợ đến xanh mặt, rúc cả vào phòng bảo vệ, chẳng ai dám ló mặt ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)