“Nhớ nhé, lát nữa các em chỉ cần khóc thôi!” Diêu Thư Lạp vừa lấy đồ đã chuẩn bị từ hôm qua ra vừa dặn.
Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực ra sức gật đầu, rồi làm theo lời chị, buộc dải vải trắng lên đầu.
“Còn có dây gai nữa!” Diêu Thư Lạp lôi ba sợi dây gai từ dưới gầm giường ra.
“Chị, trước đây em từng thấy nhà ở đầu phố có tang. Hình như đàn ông phải đội mũ tang.”
“Tức là trên đầu đội khăn trắng, còn quanh eo thì thắt dây gai.”
“Phụ nữ... hình như chỉ quàng khăn tang trắng, thắt dây gai ở eo, chứ không đội mũ tang.” Diêu Thư Lực chợt nhớ ra.
Diêu Thư Lạp ngẩn người.
Còn có quy củ đó nữa sao?
Chẳng lẽ không phải con cái ai cũng phải đội mũ tang?
“Em nhớ nhầm rồi! Thật ra giống nhau cả. Đàn ông đội mũ tang, thắt dây gai. Phụ nữ thì lấy khăn tang trắng đội lên đầu làm mũ tang.”
“Trước đây em từng thấy rồi, còn cố ý hỏi bà Chu hàng xóm.”
“Bà Chu bảo phụ nữ hay khóc hơn, nước mắt cũng nhiều hơn, đội khăn tang trên đầu thì vừa khóc vừa tiện lấy lau nước mắt.” Diêu Thư Tâm phản bác.
Diêu Thư Lực nghe xong thấy cũng có lý.
Diêu Thư Lạp cảm thấy Diêu Thư Tâm nói đúng.
Nghe hợp tình hợp lý thật.
“Vậy... lát nữa chúng ta đội khăn tang trắng rồi ra trước cổng nhà máy khóc?” Diêu Thư Lạp nhìn mảnh vải trắng trong tay.
Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực gật đầu.
“Vâng! Cùng đội khăn trắng rồi khóc!”
“Được, mang cả ảnh mẹ theo, ôm trước ngực.” Diêu Thư Lạp gật gật.
Đúng lúc ba chị em đang buộc dây gai quanh eo thì ngoài cổng sân vang lên hai tiếng gõ cửa, tiếp đó là một giọng nói quen thuộc.
“Chị cả, chị hai, anh, em đến rồi! Mọi người dậy hết chưa? Em vào nhé!”
Tiểu Thiên Thiên!
Ba chị em nhìn nhau, mọi người tỏ vẻ khó hiểu.
Ba ngày nay thằng nhóc như bốc hơi khỏi thế gian, chẳng có lấy một chút tin tức. Diêu Thư Lạp còn tưởng mình đã nhặt phải một con sói mắt trắng...
Cổng nhà họ Diêu chỉ khép hờ như vậy.
Tiểu Thiên Thiên vừa dứt lời đã đẩy cửa bước vào, trước tiên thò đầu nhìn vào trong.
Ngay sau đó, cậu bé nhìn thấy ba chị em đang đội khăn trắng trên đầu, buộc dây gai quanh eo...
Đôi mắt lập tức sáng bừng.
“Anh họ, anh xem! Em đã bảo hôm nay chị Thư Lạp chắc chắn sẽ đi làm chuyện gì vui lắm mà! Mau vào đi! Chúng ta cũng đi cùng!”
Nói xong, Tiểu Thiên Thiên chạy thẳng đến chỗ Diêu Thư Lạp.
Lúc này Diêu Thư Lạp mới để ý ngoài cổng còn có Lôi Cảnh Ngô, anh họ của Tiểu Thiên Thiên.
Lôi Cảnh Ngô vừa nhìn thấy cách ăn mặc của ba chị em thì đồng tử lập tức co lại.
“Mọi người... định đi dự đám tang nhà ai sao?” Lôi Cảnh Ngô nhỏ giọng hỏi.
Diêu Thư Lạp lắc đầu.
“Không phải! Bọn tôi định đến trước cổng nhà máy cơ khí, nơi mẹ tôi từng làm việc để tưởng nhớ mẹ thôi.”
Lôi Cảnh Ngô cạn lời.
Ba ngày qua, anh đã điều tra rõ mọi chuyện của nhà họ Diêu, vừa nghe vậy đã đoán ngay ba chị em định làm gì.
“Nhất định phải làm vậy sao? Ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng không được à?” Lôi Cảnh Ngô vừa bước vào sân, tiện tay khép cổng lại rồi nhìn Diêu Thư Lạp.
Diêu Thư Lạp gật đầu thật mạnh.
“Đúng vậy! Chúng tôi chỉ là dân thường, chẳng có bản lĩnh gì, ngoài cách này thì còn biết làm sao?”
“Bất kể có thành công hay không cũng phải làm gì đó.”
“Dù không thành, ít nhất phải trút được cơn giận, để mọi người nhìn rõ bộ mặt của đôi chó má ấy.” Diêu Thư Lạp kiên quyết.
“Không sợ người ta bàn ra tán vào à?” Lôi Cảnh Ngô mỉm cười hỏi.
Diêu Thư Lạp lắc đầu.
“Không sợ! Người mất mặt là bọn họ.”
“Chúng tôi chỉ là những đứa trẻ bị bỏ rơi, là những đứa trẻ bị ngược đãi sau khi mẹ qua đời.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
