“Rồi sau khi gặp chị Thư Lạp thì em không sợ nữa.”
“À đúng rồi, anh Thư Lực còn cho em một miếng bánh ngô nữa. Ngon thì ngon thật, chỉ là hơi cứng, nhai mãi mới hết.” Thiên Thiên cười hì hì.
Nghe vậy, Lôi Cảnh Ngô thấy lòng quặn lại.
Ở Thượng Hải, Thiên Thiên được ông nội chăm sóc chu đáo, sữa và bánh mì chưa bao giờ thiếu. Thỉnh thoảng ăn bánh cũng là bánh trứng hoặc bánh hành.
Thằng bé đã bao giờ phải ăn bánh ngô đâu.
Xem ra tối qua đói lắm.
“Sau đó em đi theo chị ấy luôn à?” Lôi Cảnh Ngô hỏi tiếp.
“Vâng. Ban đầu chị ấy không muốn đưa em theo, còn bảo sẽ đưa em đến trước cổng đồn công an đứng chờ. Em không chịu, em hỏi hai chị với anh ra ngoài muộn thế này để làm gì.”
“Chị với anh bảo là đi gây chuyện.”
“Thế là em nói em cũng muốn đi gây chuyện cùng mọi người.”
“Anh họ, tối qua em còn giúp chị ôm khung ảnh mẹ chị ấy nữa đấy. Em ôm chặt lắm luôn!”
“Sau đó em còn giúp chị Thư Lạp cãi nhau nữa.”
“Em còn mắng ba chị Thư Lạp với cô dâu mới là đôi gian phu dâm phụ!”
“Năm ngoái lúc ba em cưới vợ, khi đó mà em có anh chị em giúp thì em cũng đập tan tiệc cưới của ba em rồi.”
“Em cũng sẽ ôm ảnh mẹ em ra.” Tiểu Thiên Thiên đắc ý khoe.
Lôi Cảnh Ngô cạn lời.
Hóa ra tối qua lúc anh đứng ngoài góc tường nghe ngóng thì thằng nhóc này đã chạy vào nhà người ta rồi?
Còn giúp người ta ôm khung ảnh?
Lúc đó sao anh không trèo lên đầu tường nhìn thử một cái chứ?
Sau khi đưa Tiểu Thiên Thiên về nhà, thấy cậu bé không có vẻ gì là chịu khổ, bí thư Lôi, ba của Tiểu Thiên Thiên thở phào nhẹ nhõm.
Còn chuyện trước đó ông định đánh thằng nhóc một trận...
Ha ha, ông cụ ở Thượng Hải đã gọi điện tới, nói rằng ai dám động đến một sợi tóc của cháu nội ông thì ông sẽ lập tức chống gậy sang đây.
Điền Lôi, người vợ mới cưới của bí thư Lôi từ năm ngoái, vội nở nụ cười bước tới.
“Thiên Thiên à, đói rồi phải không? Dì Điền đã bảo người giúp việc chuẩn bị cho con...”
Thiên Thiên chẳng buồn nhìn Điền Lôi lấy một cái. Vừa xuống khỏi lưng Lôi Cảnh Ngô, cậu bé đã chạy thẳng vào phòng mình.
Điền Lôi cứng đờ mặt vì ngượng.
Lôi Cảnh Ngô coi như không nhìn thấy vẻ mặt của bà ta, quay sang nhìn bí thư Lôi.
“Chú ba, để cháu kể lại đầu đuôi sự việc.”
Nói xong, anh ra hiệu cho bí thư Lôi vào phòng làm việc.
...
Hai ngày trôi qua, Diêu Thư Lạp đã trả hết bàn ghế mà mọi người cho Diêu Quốc Hoa mượn để tổ chức đám cưới.
Ai đến hỏi còn thiếu món gì, cô chỉ đáp đúng một câu: “Ai mượn thì đi tìm người đó mà đòi!”
Thêm một ngày nữa trôi qua.
Sáng sớm, Diêu Thư Lạp gọi các em dậy.
“Hôm nay chúng ta làm chuyện lớn! Mau tỉnh táo hết cho chị!”
“Chị, chuyện lớn gì vậy?” Diêu Thư Lực vừa dụi mắt vừa hỏi.
“Chuyện liên quan đến cuộc sống sau này của chúng ta, liên quan đến miếng cơm manh áo của cả nhà. Em nói xem có quan trọng không?” Diêu Thư Lạp vỗ lên chăn của Diêu Thư Lực.
Diêu Thư Lực lập tức bật dậy.
Vậy thì đúng là chuyện lớn rồi!
Ba chị em nhà họ Diêu nhanh chóng rửa mặt, ăn sáng rồi thay quần áo.
Diêu Thư Lạp cố ý bắt cả ba mặc bộ đồ cũ rách nhất.
Áo bông thì lớp bông bên trong đã vón cục cứng ngắc, khuỷu tay áo và đầu gối quần chằng chịt những miếng vá.
Diêu Thư Lực còn khoa trương hơn, cố ý lôi đôi giày bông cũ từ hồi tám tuổi ra mang. Đôi giày đã rách một lỗ lớn, để lộ cả ngón chân.
“Cậu cả bảo chúng ta đợi ở ngã ba trước cổng nhà máy cơ khí. Chỉ cần chuẩn bị xong rồi qua đó là được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)