Nghĩ vậy, anh không nhịn được mà hỏi: “Thư Lạp, phá tan tiệc cưới của ba ruột mình cảm giác thế nào?”
“Muốn biết à? Hay là anh cũng thử đi phá một đám cưới xem sao?” Diêu Thư Lạp cười tủm tỉm đáp trả.
Chu Bình An lập tức chắp hai tay xin tha, ra hiệu mình không hỏi nữa.
Sau trận chiến tối qua, chị cả nhà họ Diêu đã trở thành nhân vật nổi tiếng nhất huyện.
Bây giờ, khắp huyện ai cũng biết Diêu Thư Lạp cầm dao phay dẫn theo các em phá tan tiệc cưới của ba ruột.
Không ít người sau khi biết rõ đầu đuôi câu chuyện đều cảm thán, Thư Mạn không uổng công sinh ra cô con gái này.
“Được rồi, anh chỉ đùa thôi. Chuyện tối qua... em làm đúng. Ba em đúng là chẳng ra gì...”
“Em không hỏi chuyện của ba em. Em hỏi chuyện Thiên Thiên cơ. Người vừa rồi thật sự là anh họ của Thiên Thiên à?” Diêu Thư Lạp kéo câu chuyện trở lại.
Chu Bình An lập tức gật đầu, còn cố ý hạ thấp giọng: “Thư Lạp, người ta có lai lịch lớn lắm!”
“Em biết Thiên Thiên họ gì không?”
“Họ Lôi, tên là Lôi Cảnh Thiên.” Diêu Thư Lạp đáp ngay.
“Bí thư huyện ủy mới được điều đến, người còn chưa chính thức nhậm chức ấy, cũng họ Lôi.” Chu Bình An nói.
Diêu Thư Lạp sững người.
“Ý anh là... Thiên Thiên là con trai của bí thư Lôi?” Cô kinh ngạc hỏi.
Chu Bình An không nói gì, chỉ nghiêm túc gật đầu.
Diêu Thư Lạp đưa tay vỗ ngực.
Cô… nhặt được một cậu quý tử mang phúc tới rồi!
Nếu là vậy thì chuyện này đâu còn đơn giản là lấy một trăm hay tám chục tệ nữa.
Việc này phải tính đường dài mới được!
“May quá! May quá! Nhìn Thiên Thiên là biết có phúc lớn, chắc chắn sẽ bình an vô sự.” Diêu Thư Lạp liên tục nói mấy câu cát tường.
Bảo sao thằng bé lại tự nhiên đến thế, chẳng có chút rụt rè nào.
Đổi lại là đứa trẻ khác, lạc đường chẳng phải đã khóc òa lên từ lâu rồi sao?
Còn thằng bé thì vừa đi vừa sụt sùi, đưa cho miếng bánh ngô là ngoan ngoãn cầm ăn.
Chỉ có điều… nhất quyết không chịu nói nhà mình ở đâu!
“Nói cho cùng... đứa bé này cũng đáng thương. Mẹ nó mất vì bệnh khi nó mới ba tuổi. Gia đình bên ngoại rất khá giả, mẹ nó vừa xinh đẹp vừa tài giỏi, đúng là đáng tiếc.”
“Năm ngoái, bí thư Lôi cưới vợ mới ở Thượng Hải. Trước đây Thiên Thiên vẫn sống với ông nội ở Thượng Hải. Sau này bí thư Lôi được điều đến đây làm bí thư huyện ủy.”
“Ông cụ sợ tình cảm hai ba con ngày càng xa cách nên mới bảo bí thư Lôi đưa Thiên Thiên theo.”
“Ai ngờ…”
“Vừa tới đây được ngày thứ hai thì thằng bé đã lén chạy ra ngoài.” Chu Bình An kể lại những gì mình biết.
Nghe xong, Diêu Thư Lạp thấy thương cậu nhóc mắt to lanh lợi như một chú hồ ly nhỏ kia ghê.
Tội nghiệp thật.
Hóa ra cũng là một đứa trẻ không còn mẹ.
“Đáng thương thật.”
“Cũng không hẳn. Có bên nhà ngoại với ông cụ nhà họ Lôi chống lưng, lại thêm Lôi Cảnh Ngô luôn che chở cho Thiên Thiên, mẹ kế của nó chẳng làm được gì.” Chu Bình An cười nói.
Diêu Thư Lạp gật đầu.
Cũng phải, chuyện của những gia đình như vậy chẳng hề đơn giản.
Hôm nay thu hoạch được không ít tin tức, không tệ.
Sau này nhất định phải tạo quan hệ tốt với Chu Bình An.
Trong nhà hễ còn thức ăn thừa hay xương xẩu gì thì mang hết sang cho Chậu.
...
Bên kia, Lôi Cảnh Ngô cõng Thiên Thiên đi về phía khu nhà tập thể của cơ quan.
Hai anh em vừa đi vừa trò chuyện.
“Tối qua có sợ không?” Lôi Cảnh Ngô nhỏ giọng hỏi.
Thiên Thiên ngồi trên vai anh, đưa tay nghịch tóc anh.
“Không sợ! À... cũng không phải là không sợ... Em vẫn sợ gặp bọn bắt cóc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

