Trong chậu chỉ còn lại chút thịt vụn và nước canh...
Lôi Cảnh Ngô nhìn bát cơm của Thiên Thiên.
Thịt chất cao đến mức sắp tràn ra ngoài.
Thiên Thiên dùng hai tay che kín bát cơm.
“Tối qua em chưa ăn cơm đã chạy ra ngoài rồi!” Thiên Thiên nhìn Lôi Cảnh Ngô.
“Được rồi! Em ăn đi! Ăn xong anh đưa em về nhà.” Lôi Cảnh Ngô bất lực.
Thiên Thiên giục mấy chị em Diêu Thư Lạp mau ăn cơm.
Lôi Cảnh Ngô và Chu Bình An cứ thế đứng nhìn bốn chị em ăn cơm, còn hai người chỉ biết đứng bên cạnh nuốt nước bọt...
Lôi Cảnh Ngô và Chu Bình An đứng nhìn bốn chị em ăn xong rồi dọn dẹp bàn ăn sạch sẽ.
Tiểu Thiên Thiên, cậu nhóc khiến bao nhiêu người thức trắng cả đêm đi tìm, xoa cái bụng tròn vo rồi còn ợ một cái thật to.
Lúc này cậu mới chạy đến bên cạnh Lôi Cảnh Ngô.
“Anh họ! Hôm qua em sợ lắm! Cứ nhắm mắt là lại mơ thấy có người ném em xuống sông.”
“Em sợ quá nên mới trèo cửa sổ chạy đi tìm anh.”
“Nhưng em không quen đường ở đây nên bị lạc. Là chị cả, chị hai với anh cứu em đó.” Tiểu Thiên Thiên ngẩng đầu làm nũng.
Gương mặt lạnh lùng của Lôi Cảnh Ngô vừa nghe cậu nhóc nhắc đến chuyện bị ném xuống sông thì lập tức dịu lại.
Ý định ban đầu muốn đánh cho thằng bé vài cái vào mông cũng tan thành mây khói.
Trong lòng chỉ còn lại sự đau lòng và xót xa.
“Được rồi, anh đưa em về nhà.” Lôi Cảnh Ngô đưa tay xoa đầu Thiên Thiên.
Sau đó, anh nhìn sang Diêu Thư Lạp.
“Đồng chí, cảm ơn cô đã đưa em họ tôi về nhà. Tôi sẽ đưa thằng bé về trước. Đợi giải quyết xong việc trong nhà, tôi nhất định sẽ đến tận nơi cảm ơn.”
Ánh mắt Lôi Cảnh Ngô chân thành, còn trong lòng Diêu Thư Lạp thì đã nở hoa.
“Không có gì đâu! Đó là chuyện nên làm mà. Lúc ấy em ấy vừa đi vừa khóc, trông đáng thương lắm, tôi nhìn cũng thấy xót.”
“Tối qua về muộn quá, trong nhà lại xảy ra chút chuyện nên chưa kịp đưa em ấy đến đồn công an.”
“Vốn định ăn cơm trưa xong sẽ đưa đi, giờ người nhà đã tìm tới thì không cần đi nữa.”
Mọi người mau đưa Thiên Thiên về đi! Chắc ba mẹ em ấy lo sốt vó rồi.” Diêu Thư Lạp cười đáp.
Trong lòng cô thì lại nghĩ khác.
Mau đưa đứa trẻ về lĩnh công đi! Tiện thể chia cho cô chút công lao nữa.
Không cần nhiều, một trăm hay tám chục tệ chắc không thành vấn đề đâu nhỉ...
Lôi Cảnh Ngô bế Thiên Thiên đặt lên vai, đợi cậu bé ngồi vững.
Thiên Thiên ôm cổ anh nhưng vẫn không quên quay đầu chào Diêu Thư Lạp.
“Chị cả, sau này em có thể thường xuyên sang chơi với chị không? Em vẫn chưa đến tuổi đi học, mà nhà trẻ ở đây chán lắm.”
“Được chứ! Có thời gian thì cứ sang.” Diêu Thư Lạp cười đáp.
Anh ngáp một cái, gật đầu chào mấy chị em nhà họ Diêu rồi định về nhà ngủ bù.
Diêu Thư Lạp nhìn theo bóng lưng Lôi Cảnh Ngô, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, cô liếc sang Diêu Thư Tâm.
Diêu Thư Tâm lập tức hiểu ý chị gái, vội chạy vào bếp rót một cốc nước mang ra.
“Anh Bình An, uống nước đi!” Diêu Thư Tâm cười tươi.
Chu Bình An nhận lấy, ngửa đầu uống một hơi hết hơn nửa cốc.
“Anh Bình An, người đó là anh họ của Thiên Thiên à?” Diêu Thư Lạp nhỏ giọng hỏi.
Chu Bình An liếc cô một cái.
“Giờ mới nhớ ra để hỏi à?”
“Chẳng phải có anh ở đây sao? Có gì không biết thì hỏi anh là được.”
“Anh đi cùng người ta, chắc chắn phải quen biết.” Diêu Thư Lạp cười nói.
Chu Bình An nhìn Diêu Thư Lạp, nhớ lại những việc cô làm từ tối qua đến giờ, chuyện nào cũng vượt ngoài dự liệu của anh.
Trước đây, ai có thể ngờ cô gái ngày thường ít nói, chỉ biết chăm em trai em gái và quanh quẩn lo việc nhà, lại dám làm ra chuyện phá tan tiệc cưới của ba ruột chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


