Ngọn núi phía sau ở đây hoàn toàn khác hẳn với ngọn núi ở thôn Hướng Dương.
Nơi này sở dĩ được gọi là vùng núi sâu, chính là vì núi quá cao và hiểm trở. Trong thôn không có nhiều ruộng đồng bằng phẳng để trồng lương thực, nên hầu như nhà nào cũng phải bám lấy những sườn núi mà canh tác để mưu sinh. Giao thông trắc trở khiến nông sản làm ra cũng rất khó mang đi tiêu thụ.
Nhà họ Lâm có trồng một vạt chè nhỏ trên núi, cùng với không ít cây ăn quả. Thường thì chỉ có mấy xưởng sản xuất đồ hộp chuyên thu mua mới đánh xe vào tận núi để gom hàng, nhưng giá cả thì rẻ mạt, chỉ tính bằng vài xu vài li.
Giữa vùng núi rừng thế này, một số nhà vẫn còn giữ lại mấy khẩu súng kíp từ thời cha ông để lại. Tuy nhiên, chẳng ai dám mang súng ra khu vực núi phía trước vì dễ bắn trúng người, chỉ có thể lén lút dùng ở tận sâu trong rừng già.
Sau khi đặt xong mấy cái bẫy gà rừng, mấy anh em lại tiếp tục đi tìm hang thỏ.
Cậu út nhà họ Lâm đã học đến lớp 5 nhưng chẳng thiết tha gì chuyện học hành, cứ hở ra là đòi xin nghỉ học. Hôm nay cậu nhóc cũng thế, cứ quấn lấy anh cả đòi bằng được phải cho đi theo lên núi cùng anh rể.
Anh cả nhà họ Lâm cũng chẳng biết được mấy chữ, vốn dĩ coi cậu em út như con trai mà bảo bọc, nên khi không lay chuyển được ý thằng bé thì đành tặc lưỡi đồng ý cho đi theo.
Cậu em út đang lúc tinh lực tràn trề, vỗ ngực tự tin muốn dạy cho anh rể xem cách tìm hang thỏ: "Một cái cửa hang khác nằm ở chỗ này này anh!"
Người ta nói "thỏ khôn có ba hang" quả không sai chút nào. Ở những nơi có thỏ sinh sống, mặt đất chằng chịt những cửa hang. Nếu không bịt kín hết các lối thoát, chúng sẽ chuồn mất tăm ngay lập tức.
Cậu út dùng đá bịt chặt các lối thoát khác, sau đó vơ một nắm cỏ khô, châm lửa đốt rồi tống vào trong hang để hun khói. Cậu mở sẵn miệng gùi, đặt ngay cửa hang chính rồi ngồi canh bất động, không một tiếng động.
Chẳng bao lâu sau, những tiếng sột soạt nhẹ truyền đến. Một con thỏ béo múp míp vì ngạt khói mà lao ra khỏi hang, đâm đầu thẳng vào trong gùi của họ.
"Hay thật đấy!" Từ Đông Thăng lần đầu tiên tận mắt chứng kiến cách bắt thỏ kiểu này, vừa hiệu quả lại vừa giữ cho con thỏ nguyên vẹn không bị thương tích gì.
Anh chép miệng nói: "Ở chỗ anh núi thấp, thỏ cũng có nhưng chẳng nhiều mà cũng không béo được thế này. Có đôi khi đến mùa lúa chín, thỏ cũng chạy vào ruộng ăn vụng thân lúa. Lúc dân làng đi gặt lúa vội cũng có người tranh thủ bắt, nhưng mà khó tóm được chúng nó lắm."
Cậu út nghe anh rể kể về những chuyện khác lạ ở dưới xuôi thì mê mẩn:
"Bọn em thì ruộng ít núi nhiều, thỏ ở trên núi ăn cỏ no nê chẳng thiếu thứ gì. Nhưng thỏ này hay đào hang bừa bãi, làm ảnh hưởng đến năng suất của đồi chè với vườn cây ăn quả, nên thỉnh thoảng mọi người trong làng vẫn rủ nhau lên núi lùng bắt bớt đi."
"Anh rể, chị ba em làm món thỏ xào cay ngon tuyệt cú mèo luôn! Sau này hai người nhớ thường xuyên về chơi nhé, anh em mình lại cùng lên núi bắt thỏ!"
Cậu út nhà họ Lâm kiễng chân lên khoác vai anh rể, ra vẻ anh em tốt lắm rồi.
Anh cả Lâm cũng cười xòa bảo hai vợ chồng thường xuyên về thăm nhà. Nhà cũng chẳng có mấy người thân thích, thỉnh thoảng tụ họp náo nhiệt thế này là vui nhất.
"Được chứ!" Từ Đông Thăng cũng cảm thấy bên nhà vợ có nhiều trò hay hơn hẳn nhà mình.
Mấy anh em ở trên núi vừa săn bắn, vừa hái quả. Bưởi và hồng mỗi loại đều hái đầy một túi, lại còn nhặt được thêm không ít hạt dẻ rừng.
Trong khi đó, Lâm Tuệ ở nhà hàn huyên tâm sự với hai chị dâu. Cô bế hai đứa cháu gái nhỏ thó, gầy gò vào lòng, chỉ thấy chúng ngoan ngoãn, đáng yêu vô cùng.
Mẹ Lâm đã âm thầm bàn bạc với hai con dâu về chuyện chính sách kế hoạch hóa gia đình sắp thắt chặt, khiến hai chị một phen kinh hồn bạt vía.
Áp lực của chị dâu thứ vốn đã nặng nề hơn chị dâu cả, nhưng chị cả cũng chỉ mới có một mụn con trai, nếu ít anh em quá sau này không có người đỡ đần cũng không được. Nhỡ chẳng may gặp chuyện gì khó khăn, không có anh em đứng ra bảo vệ thì thiệt thòi lắm.
Vì thế, từ giờ trở đi, các chị bảo nhau phải bớt đụng vào nước lạnh, chú ý giữ gìn sức khỏe thật tốt để sớm có tin vui.
Thấy đoàn người từ trên núi trở về, bao tải lỉnh kỉnh, gùi cũng đầy ắp, chị dâu thứ cười hớn hở: "Hôm nay thu hoạch khá quá nhỉ!"
Cậu út không đợi được nữa, liền khoe ngay thành quả, miệng cười toe toét: "Tổng cộng được sáu con thỏ với bốn con gà rừng đấy ạ!"
"Chà! Cừ thật đấy!"
Ba đứa nhỏ cũng ùa tới, miệng reo hò: "Oa! Chú út giỏi quá đi mất!"
"Bố cũng thật lợi hại!"
Lâm Tuệ cũng ghé lại gần xem. Ở vùng này thỏ nhiều vô kể, hồi chưa lấy chồng cô vẫn thường theo các anh lên núi bắt nên chẳng thấy lạ lẫm gì. Thế nhưng nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của Từ Đông Thăng, cô cũng mỉm cười cổ vũ: "Anh Đông giỏi thật đấy!"
Tai Từ Đông Thăng đỏ ửng lên, nếu mà anh có cái đuôi, chắc là lúc này nó đã vểnh lên tận trời rồi.
Đúng lúc đó, mẹ Lâm từ trong bếp đi ra, cười bảo: "Nước ấm đã đun xong rồi, tối qua đã ăn gà hầm, hôm nay chúng ta xào lên ăn cho đổi vị."
Lâm Tuệ sờ sờ bụng một con thỏ to rõ rệt: "Con thỏ cái này đang mang thai rồi."
Cô chợt nảy ra ý định: "Nhà con cũng sắp ra ở riêng, vẫn chưa kịp mua gà con, hay là nuôi thỏ trước cũng được. Mẹ ơi, con này đừng giết thịt nhé."
Mẹ Lâm cũng nghĩ tới chuyện nhà mới của con gái chắc chẳng có gì, liền bảo: "Còn mua gà con làm gì cho tốn tiền. Trong phòng mẹ đang ấp một lứa, đợi đến lúc sang dự lễ tân gia nhà con là vừa vặn nở xong, mẹ mang cho mấy con mà nuôi."
Nhà họ Lâm ở gần núi rừng, nuôi gia cầm rất thuận lợi.
Thường thì mẹ Lâm ấp gà vào mùa xuân, thi thoảng cũng ấp vào mùa thu. Trước đây chính sách quản lý nghiêm ngặt, mỗi nhà chỉ được nuôi theo định mức, cứ hai người mới được nuôi một con gà.
Dù hai năm nay chính sách đã nới lỏng dần, nhưng gia đình vẫn không dám nuôi quá nhiều. Một phần vì sợ chính sách thay đổi đột ngột, sợ bị báo cáo lên trên, phần khác là vì không có đủ lương thực để nuôi.
Nhưng giờ đây, nghĩ đến việc phải bồi bổ cho hai cô con dâu để sớm có tin vui, không thể cứ trông chờ vào trứng mãi được, mà gà mái lớn thì mười ngày mới dám hầm một con, như thế thì không đủ. Mẹ Lâm cắn răng, quyết định vẫn phải nuôi thêm tám, mười con.
Ăn xong cơm trưa, Lâm Tuệ và Từ Đông Thăng phải vội vã lên đường về nhà. Ngày mai đã là Tết Trung thu, nếu không chạy về kịp là không xong.
Gùi của Lâm Tuệ vẫn còn đầy ắp, mẹ Lâm còn cẩn thận để lại cho họ bốn con thỏ sống và hai con gà rừng. Bà lót rau xanh dưới đáy gùi để thỏ không bị trầy xước, dọc đường còn có cái mà ăn chống đói, còn gà rừng thì phải làm thịt mới dễ mang.
Đống quả rừng và hạt dẻ nhặt trên núi thì đều được Từ Đông Thăng gánh trên vai bằng đòn gánh.
Anh khổ không sao tả xiết, nếu sớm biết trước là đống đồ này bắt mình phải gánh về tận nhà, thì đời nào anh lại tích cực hái nhiều thế kia!
Mắt thấy mẹ vợ vẫn còn đang lục lọi xem nhà còn thứ gì tốt không để nhét nốt, Lâm Tuệ vội vàng giục anh đi bắt xe, sợ lên trấn trễ lại không có chuyến về, lúc này mẹ Lâm mới chịu buông tha cho hai vợ chồng.
"Cô út ơi, mấy ngày nữa nhà cháu sang nhà cô chơi nhé!"
Lâm Chí tuy còn nhỏ nhưng bộ dạng lại rất chín chắn, giống hệt một "ông cụ non", chắc là học theo tính cách của ông nội rồi.
Lâm Tuệ véo nhẹ cái má bánh bao của cậu bé: "Được thôi, lúc cháu sang cô lại mua kẹo cho nhé."
Hai vợ chồng mang theo bao nhiêu là sản vật núi rừng, đặc biệt là trên tay Lâm Tuệ còn xách hai con gà rừng. Suốt dọc đường về nhà, thi thoảng lại có người hỏi thăm xem có đổi đồ không, thậm chí trên xe có người còn định mở bao tải ra xem thử bên trong có gì.
Từ Đông Thăng xoa xoa bả vai đã đỏ ửng vì gánh nặng, suýt chút nữa là anh không nhịn được mà đòi bán phắt đi cho nhẹ nợ.
Lâm Tuệ ghé sát tai anh nói nhỏ: "Nếu giao thông thuận tiện thì hàng hóa trong núi nhà em có thể bán được khối tiền đấy."
Từ Đông Thăng vốn thông minh, vừa nghe liền đoán được ý của cô là gì.
"Em muốn nuôi thỏ để bán à?"
Lâm Tuệ gật đầu, bắt đầu từng bước dẫn dắt chồng:
"Vâng. Thỏ đẻ rất khỏe, mỗi năm có thể đẻ được mấy lứa liền. Hồi nhỏ em có nuôi rồi nên biết cách, không khó đâu. Hơn nữa mẹ em còn cho thêm gà con, đến lúc đó nhà mình ngày nào cũng có thịt có trứng để ăn, em sẽ nấu cho anh thật nhiều món ngon."
"Em thấy anh rất thích món thỏ xào cay, em còn biết làm cả thỏ nướng nữa, ngon tuyệt luôn. Sau này nuôi được nhiều mình lại mang đi bán, chờ đến khi kiếm được tiền rồi sẽ mua cái xe đạp mà anh thích, lúc đó mình đi đâu chơi cũng tiện."
"Nhà mình nuôi nhé, được không anh?"
Lâm Tuệ nói năng nhẹ nhàng, dáng vẻ ôn nhu dịu dàng ấy thực sự làm Từ Đông Thăng mê mẩn đến lú lẫn cả đầu óc. Những món ngon mà cô kể ra cũng khiến anh ứa cả nước miếng.
Đã thế còn định mua xe đạp cho anh nữa chứ, ôi trời! Vợ anh sao mà yêu anh thế không biết!
Hơn nữa nghe cô nói cũng chẳng có gì khó khăn, chỉ là nuôi gà nuôi thỏ thôi mà!
Nuôi! Có bao nhiêu nuôi bấy nhiêu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)