Lý Triệu Diên ở nhà nên có một điểm rất tốt là Thẩm Tri Vi hiện tại ra cửa đều có phương tiện đưa đón miễn phí. Hôm nay, ngồi trên xe, cô cùng An An và Phùng Phán Đệ chuẩn bị hướng về nơi thuê phim trường quay phim.
Nơi Thẩm Tri Vi thuê nằm ở vùng ngoại ô, vốn có một xưởng sắt thép, mấy tòa nhà này là ký túc xá cho công nhân xưởng. Xưởng sắt thép dời đi mấy năm trước, khu ký túc xá này liền quạnh quẽ hẳn, tuy vẫn có người ở nhưng cũng bỏ trống không ít phòng. Thẩm Tri Vi cùng Trịnh Lập Quân đã khảo sát một lượt, chọn thuê nơi này vì phòng ốc phù hợp với cốt truyện, lại ít người, không lo bị làm phiền khi quay chụp.
Ô tô dừng trước mấy tòa nhà trống, Trịnh Lập Quân cùng một số nhân viên đang bố trí bối cảnh. Thấy chiếc xe quen thuộc, Trịnh Lập Quân đi tới. Thời gian này đều là Lý Triệu Diên đưa đón Thẩm Tri Vi nên anh ấy đã quen mặt chiếc xe của chồng đạo diễn Thẩm.
Thẩm Tri Vi xuống xe, không né tránh như trước mà vui vẻ đón lấy, nói: "Lão Trịnh, tôi tìm được nữ chính rồi, phim này có thể khởi quay sớm thôi."
Đang định nhắc chuyện cũ, Trịnh Lập Quân nghe vậy thì khựng lại, gương mặt đen nhẻm hiện lên nụ cười chất phác: "Thật là quá tốt, đạo diễn Thẩm, cuối cùng cô cũng tìm được nữ chính."
Thẩm Tri Vi kéo Phùng Phán Đệ lại giới thiệu: "Đây là nữ diễn viên chính tôi tìm được, đồng chí Phùng Phán Đệ. Còn đây là phó đạo diễn đoàn phim chúng ta, Trịnh Lập Quân."
Nhìn thấy cô gái trẻ này, Trịnh Lập Quân cuối cùng cũng hiểu cái khí chất "có gai" mà đạo diễn Thẩm muốn tìm kiếm là như thế nào. Chẳng cần nói gì, cô gái này chỉ cần đứng đó thôi đã ra đúng hình tượng nữ chính trong kịch bản rồi. Trịnh Lập Quân không còn thấy việc đạo diễn Thẩm lãng phí bao công sức, tiền bạc chỉ để tìm nữ chính là không tốt nữa.
Quả nhiên đúng như thầy Liễu nói, giữa đạo diễn và đạo diễn vẫn có khoảng cách, người giữ quy cũ như anh ấy cứ nghe theo đạo diễn là được.
Thẩm Tri Vi cùng Trịnh Lập Quân đi kiểm tra cách bài trí bối cảnh, để Lý Triệu Diên dắt An An đi dạo loanh quanh. Nơi này trước đây dựa vào xưởng sắt thép nên có khá nhiều cơ sở hạ tầng như Cửa hàng bách hóa tổng hợp, dù xưởng phim đã dời đi nhưng những nơi này vẫn còn bối cảnh đó.
An An biết mẹ đang bận công việc nên không quấy khóc, ngoan ngoãn nắm tay cha đi chơi. Dạo này An An được nuôi dưỡng ngày một béo tốt, hoạt bát. Thấy đống cát nhỏ đằng xa có mấy đứa trẻ đang chơi đùa, cậu nhóc liền tuột khỏi tay cha chạy lại đó.
Lý Triệu Diên không ngăn cản, đút tay túi quần đứng nhìn từ xa, rồi lại liếc mắt sang phía Thẩm Tri Vi đang nghiêm túc kiểm tra hiện trường. Anh chợt cảm thấy những ngày nhàn rỗi lúc này cũng không tính là nhàm chán.
Khi An An chạy đến trước mặt các anh chị lớn hơn vài tuổi, cậu nhóc thọc tay vào hai cái túi to, móc ra mấy viên kẹo đưa cho họ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn mọi người: "Chào các anh chị, em tên là An An, em có thể chơi cùng không? Em mời mọi người ăn kẹo."
Đám trẻ nhìn những viên kẹo gói giấy bóng xinh đẹp, không kìm được mà nuốt nước miếng. Loại kẹo này trông rất ngon, chúng chưa từng được ăn bao giờ. Nhìn vẻ đáng yêu của An An, tất cả đều gật đầu: "Được chứ!"
An An vui vẻ chia cho mỗi người một viên kẹo, thầm cười đắc ý trong lòng. Chiêu này thật lợi hại, chính là mẹ đã dạy cậu nhóc đấy, về nhà nhất định phải khoe với mẹ mới được.
"An An, người kia là cha em à? Em có quen mấy chú đằng kia không? Anh nghe nói họ đang quay phim đấy." Một cậu bé khoảng bảy, tám tuổi bóc kẹo liếm một miếng, rồi lại quý trọng bọc giấy để dành mang về cho em gái.
Một bé gái khác cũng tò mò nhìn nhân viên đoàn phim, nghe cha mẹ kháo nhau đây là người tới quay phim truyền hình nên thắc mắc: "Phải đấy An An, các chú ấy quay phim à? Có giống cái thứ chiếu trên cái thùng gỗ nhà bạn Đại Đầu không?"
An An nghe vậy thì ưỡn ngực, gật đầu lia lịa: "Đúng rồi, mẹ em đang quay phim đấy, mẹ em giỏi lắm nhé!"
An An hận không thể nhảy cẫng lên vỗ tay. Dù cậu nhóc không biết quay phim là gì nhưng cứ mẹ làm thì chắc chắn là rất giỏi.
"Oa, mẹ An An giỏi quá!"
"Vậy sau này chúng ta có thể thấy mẹ An An trên ti vi rồi?"
…
Nghe các bạn mới khen mẹ mình, An An sướng rần người, lại thọc túi lấy thêm kẹo chia cho các bạn: "Đúng thế, mẹ em giỏi cực kỳ luôn!"
Ở phía bên kia, Thẩm Tri Vi không hề biết cậu con trai nhỏ vì lời khen của bạn mà đã đem chia hết kẹo quý, cô vẫn đang bận kiểm tra hiện trường.
Thực tế nơi này không cần sửa sang nhiều. Bộ phim chuẩn bị quay là phim về thời đại, rất hợp với kiến trúc cũ ở đây, chỉ cần dọn sạch và thêm vào một ít đồ đạc là xong. Kiểm tra một vòng, cô thấy Trịnh Lập Quân làm việc rất chu đáo, nhiệm vụ cô giao đã cơ bản hoàn thành, chỉ cần bổ sung vài chi tiết nhỏ.
Cô không tiếc lời khen ngợi: "Phó Đạo diễn Trịnh, công việc hoàn thành rất tốt."
Trịnh Lập Quân nghe vậy mới thở phào. Cầm một khoản tiền lớn tự mình lo liệu dự án này, nói không lo lắng là nói dối. Trước đây đi làm trợ lý chưa bao giờ anh ấy được tự mình cầm quyền bố trí cả một đoàn phim như vậy.
"Đâu có, cũng nhờ đạo diễn Thẩm tin tưởng và tài chính đầy đủ tôi mới làm xong việc được." Trịnh Lập Quân nói thật lòng, không có tiền thì có tài đến thánh cũng chịu.
Sau khi bối cảnh xong xuôi, nhân viên cũng đã tập hợp đủ. Thẩm Tri Vi dành mấy ngày huấn luyện kỹ thuật diễn cơ bản cho Phùng Phán Đệ, từ cách di chuyển trước ống kính đến cách biểu cảm cảm xúc. Phải nói Phùng Phán Đệ đúng là người trời sinh để làm nghề này, tiếp thu nhanh đến mức kinh người, kỹ thuật dù còn hơi non nhưng không bị cứng.
Đoàn phim đã khởi quay được nửa tháng, mấy ngày đầu đều dùng để phối hợp ăn ý giữa mọi người.
Nam chính Hứa Quảng Minh là người tốt nghiệp chuyên ngành diễn xuất. Lúc đầu nghe nói đạo diễn Thẩm chưa từng quay phim, cũng không học trường lớp chính quy mà chỉ theo học thầy Liễu Thượng Văn một tháng, anh ta chẳng tin cô có thể làm nên trò trống gì. Anh ta nhận vai chỉ vì tiền thù lao cao. Dù mỗi tập anh ta nhận ít hơn nữ chính vì ít đất diễn hơn nhưng cũng được những 300 tệ một tập.
Trong thời đại mà diễn viên hầu hết là người của xưởng phim nhà nước ăn lương chết, một diễn viên nổi tiếng mỗi tập cũng chỉ có năm, sáu trăm tệ. Anh ta là lính mới mà nhận được mức này đã là rất cao rồi.
Nhưng qua nửa tháng quay phim, anh ta không còn dám xem thường đạo diễn Thẩm nữa. Khi làm việc, Thẩm Tri Vi như biến thành người khác, cách điều khiển ống kính và vận chuyển cảnh quay vô cùng chuyên nghiệp, hơn hẳn những gì anh ta được học trên giảng đường.
"Hứa Quảng Minh, tôi bảo anh diễn cười ngây ngô chứ không phải diễn thằng đần, thu bớt cái mặt lại cho tôi!"
Một tiếng quát nghiêm khắc khiến Hứa Quảng Minh run rẩy, không dám cãi lại nửa lời: "Vâng, thưa đạo diễn Thẩm!"
Nhân viên xung quanh đã quá quen với việc này. Đạo diễn Thẩm lúc bình thường thì dễ tính, nhưng cứ vào việc là thành "Diêm Vương mặt lạnh", không ai dám lơ là. Lúc đầu cũng có người không phục vì cô trẻ và là phụ nữ, nhưng sau nửa tháng bị "uốn nắn", giờ chỉ cần nghe tiếng cô là ai nấy đều đứng thẳng như cột cờ.
"Chị Phùng ơi, chị có thể chỉ cho em đoạn cảm xúc này nên diễn thế nào không?" Vừa rời ống kính, Hứa Quảng Minh đã cầm kịch bản chạy theo Phùng Phán Đệ thỉnh giáo. Anh ta đã hoàn toàn bị thuyết phục bởi tài năng của đạo diễn và diễn xuất thiên bẩm của Phùng Phán Đệ. Mới nửa tháng trước cô ấy còn hỏi anh ta cách diễn, giờ thì ngược lại, đúng là thiên phú không đùa được.
Phim trường quay phim cũng trở thành một điểm đến náo nhiệt của thôn Khảm Tử. Người dân cứ xong việc là lại ra xem.
"Thiết Đản, sao cái thằng khỉ con này hôm nay không đi chơi? Mọi khi hay leo trèo lắm mà?" Một dân làng thấy cậu nhóc Thiết Đản đang ngồi xổm xem quay phim thì lấy làm lạ. Đây là đứa trẻ nghịch nhất thôn, chưa bao giờ chịu ngồi yên, vậy mà giờ lại ngồi xem chăm chú như vậy.
Thiết Đản không nói gì, phủi mông chạy lại phía Trịnh Lập Quân đang bị đám trẻ vây quanh. Đám trẻ đang nhốn nháo đòi đóng phim: "Chọn cháu đi, cháu biết diễn!"
"Mẹ cháu nói cháu thông minh nhất!"
"Cẩu Đản nói điêu, lần trước mày còn nhặt phân trâu lên ăn còn gì!"
Trịnh Lập Quân đang đau đầu thì thấy Thiết Đản len vào, ưỡn ngực nói dõng dạc: "Cần đóng gì? Chọn cháu đây này, cháu biết hết!"
Trịnh Lập Quân thấy cậu bé này da đen bóng đến mức sáng loáng, răng thì trắng, mắt to có thần, đặc biệt là khí chất "ngựa non háu đá" rất hoang dã. Anh ấy mừng rỡ: "Đúng rồi, đúng là “tiểu hỗn thế ma vương” đây rồi!"
Dù đen một chút nhưng trẻ con nông thôn như thế mới đúng. Trịnh Lập Quân nắm vai cậu bé: "Được, chính là cháu!"
Thiết Đản sướng quá, biểu diễn luôn mấy vòng nhào lộn tại chỗ. Khi Trịnh Lập Quân dắt Thiết Đản đến trước mặt Thẩm Tri Vi, cô gật đầu hài lòng: "Đạo diễn Trịnh, con mắt nhìn người của anh rất tốt." Cậu bé này chính là bản sao đời thực của con trai nữ chính trong kịch bản.
"Cha Thiết Đản ơi, chuyện lớn rồi! Thiết Đản nhà anh..."
Trong nhà, cha mẹ Thiết Đản đang làm việc, nghe tiếng hàng xóm gọi thì giật nảy mình, nhìn nhau lo lắng: Lại chuyện gì nữa? Có phải thằng quỷ nhỏ đó lại gây họa gì rồi không? Hai vợ chồng hiền lành mà đẻ ra đứa con nghịch không ai bằng, từ nhỏ đã quấy, biết đi là thành nỗi ác mộng của cả nhà.
Nào là làm hỏng lán rau nhà họ Lý, đốt đuôi chó nhà họ Vương hay ném pháo vào hố phân nhà họ Tôn... Danh tiếng gia đình bấy lâu nay đều bị nó làm cho xấu đi. Hàng xóm cứ dăm bữa nửa tháng lại sang cáo trạng.
Cha mẹ Thiết Đản thở dài, chuẩn bị tư thế đi xin lỗi. Mẹ cậu bé cười gượng hỏi bà hàng xóm: "Bà Vương bớt giận, nó lại làm gì sai ạ?" Cha Thiết Đản thì vén tay áo định đi bắt con về tẩn cho một trận.
"Không phải gây họa! Thiết Đản nhà anh chị có tiền đồ rồi! Nó được chọn đi quay phim ở khu ngoài kia rồi đấy!"
Cả nhà từ già đến trẻ nghe thấy đều chạy ra, mắt chữ A miệng chữ O: "Cái thằng quỷ ấy mà được đi quay phim á?" Ông nội Thiết Đản còn phải véo tay cha Thiết Đản một cái thật đau để xem có phải đang mơ không.
Đúng lúc đó, Thiết Đản chạy về, tay cầm hai cân thịt lợn, mồm loa mép giải: "Ông bà, cha mẹ ơi, con về rồi đây!" Thấy cả nhà nhìn mình chằm chằm, cậu bé khoe ngay: "Thịt lợn này là quà quay phim đấy! Con được chọn làm diễn viên rồi!"
Trịnh Lập Quân cũng vừa đuổi tới, vào sân giải thích với gia đình. Anh ấy cho biết đoàn phim cần một bé đóng vai con trai nữ chính và chọn Thiết Đản. Cả nhà nghe đến đoạn thù lao 500 tệ cho mười mấy ngày quay thì suýt nữa ngã ngửa. 500 tệ! Bằng cả nhà làm lụng cả năm trời chứ chẳng chơi.
Bà nội và mẹ Thiết Đản cảm động phát khóc, khen con ngoan, biết kiếm tiền giúp gia đình. Cha và ông nội cũng mát lòng mát dạ, nghĩ bụng đứa nhỏ này nghịch thì có nghịch nhưng đúng là có tài.
Thế nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang... "Mẹ ơi, Thiết Đản ăn hết nửa bát tóp mỡ rán trưa nay rồi!"
"Bà ơi, Thiết Đản lấy cái rổ bà đan đi nghịch cát rồi!"
"Ông ơi, Thiết Đản lấy kéo cắt trụi lông đuôi con gà chọi của ông rồi!"
"Cha ơi, Thiết Đản lấy xe đạp của cha đi mất rồi!"
Máu trong người các vị phụ huynh sôi lên sùng sục. Họ đồng loạt đứng dậy, vén tay áo đi tìm con: "Thiết Đản! Một ngày không ăn đòn là không chịu được đúng không?!".
Hàng xóm nghe thấy tiếng quát thì thắc mắc: "Sao bảo nó kiếm được tiền mà nhà họ vẫn đánh con nhỉ?" Nếu họ là cha mẹ Thiết Đản, chắc họ cũng không nhịn được một giây nào với "tai tinh” này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)