Phùng Phán Đệ bước xuống xe buýt rồi đi bộ vài bước tới cổng lớn. Nhìn mặt đường rộng lớn sạch sẽ, không có bất kỳ một mẩu rác nào, cùng với từng tòa nhà kiểu tây dương xinh đẹp xung quanh, cô ấy nhất thời có chút do dự. Vì chưa từng đến nơi nào đẹp như vậy nên không ngờ nơi ở của con người cũng có thể xinh đẹp và thoải mái đến thế.
Cô ấy hít một hơi thật sâu rồi đi vào, theo số nhà ghi trên báo mà tìm đến trước cửa một căn biệt thự. Cổng trong viện đang mở rộng, cô ấy mới bước vào sân còn chưa kịp phản ứng thì một đứa trẻ đã đâm sầm vào chân cô ấy, sau đó đứa bé bị bật ngược lại ngã ngồi bệt xuống đất.
Tiếp đó, một giọng nữ vang lên từ phía gần đó: “An An.”
Phùng Phán Đệ vội vàng đưa tay định đỡ cậu nhóc đang ngã dưới đất dậy, thì thấy cậu nhóc không khóc cũng không quấy, tự dùng hai tay chống xuống đất rồi bò dậy, sau đó xoay người chạy về phía người phụ nữ trẻ tuổi vừa lên tiếng, ôm lấy đùi cô. Dáng vẻ cậu nhóc có chút thẹn thùng.
Thẩm Tri Vi cúi đầu vỗ vỗ bụi đất trên mông An An: “Ngã có đau không?”
An An ôm chân mẹ, có chút quẫn bách: “Không mẹ ạ, nhưng An An lỡ đụng trúng dì kia rồi.”
“Cái đó... là tôi không nhìn đường nên vô ý làm cậu bé ngã.” Phùng Phán Đệ tiến lại gần mới phát hiện người phụ nữ trẻ kia chính là bạn cùng phòng cũ của mình: Thẩm Tri Vi, vậy đứa trẻ này hẳn là con của cô rồi.
Trong lòng Phùng Phán Đệ có chút thấp thỏm, không ngờ vừa tới đã đụng ngã con nhà người ta, không biết có khiến người ta nổi giận hay không. Trong ấn tượng của cô ấy về quãng thời gian ở ký túc xá, tính tình Thẩm Tri Vi hẳn không được tốt lắm.
Thẩm Tri Vi nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, cảm thấy cô gái trẻ trước mặt có chút quen mắt nhưng nhất thời chưa nhớ ra: “Không sao đâu, là trẻ con không nhìn đường, không làm cô bị thương chứ đồng chí?”
“Tôi không sao.”
Phùng Phán Đệ nghe vậy thì liên tục xua tay. Thấy Thẩm Tri Vi không giận, cô ấy thở phào nhẹ nhõm nhưng nghe ngữ khí thì dường như đối phương không nhận ra mình. Nghĩ lại cũng đúng, cô đã rời xưởng dệt ba bốn năm rồi, hơn nữa trước đây ở ký túc xá hai người cũng chẳng giao tiếp mấy, không nhận ra cũng là bình thường.
“Đồng chí Thẩm, có lẽ cô không nhớ tôi.” Phùng Phán Đệ hít một hơi rồi tiếp tục: “Tôi là Phùng Phán Đệ, từng ở cùng ký túc xá với cô tại xưởng dệt.”
Thẩm Tri Vi nghe xong thì thần sắc bừng tỉnh đại ngộ. Thảo nào cô thấy cô gái này trông quen mắt, hóa ra là bạn cùng phòng cũ ở xưởng dệt: “Cô thay đổi nhiều quá.”
Thẩm Tri Vi nói lời thật lòng. Trong ký ức của nguyên chủ, đồng chí Phùng này trước đây nhỏ thó gầy gò, làn da ngăm đen, ở ký túc xá rất ít nói, trừ lúc ngủ thì hầu như không thấy mặt, nguyên chủ cũng chưa từng nói chuyện với cô ấy câu nào.
Mà hiện tại đồng chí Phùng cao hơn khi đó một chút, trông chừng gần một mét bảy, cao hơn Thẩm Tri Vi hai ba centimet. Làn da tuy không trắng nõn nhưng đã sáng hơn trước rất nhiều, quan trọng nhất là tinh thần hoàn toàn khác hẳn lúc xưa.
Ánh mắt Thẩm Tri Vi không kìm được mà dừng lại lâu hơn ở đôi mắt của cô gái. Cô ấy có đôi mắt phượng hiếm thấy ở nữ giới, đuôi mắt xếch lên, kết hợp với đôi lông mày rậm tạo nên một luồng anh khí bức người. Điểm mấu chốt là đôi mắt cô ấy rất sáng, ánh nhìn vô cùng chuyên chú và kiên định, khiến cả khuôn mặt toát lên vẻ không chịu khuất phục.
Hơn nữa khi nhìn người, cô ấy luôn vô thức hơi hất cằm, sống lưng thẳng tắp, trên người mang theo một khí chất thanh cao và cứng cỏi như hoa ngọc lan.
Càng quan sát, Thẩm Tri Vi càng kinh ngạc và vui mừng. Sự cứng cỏi trên người cô ấy chính là thứ mà cô bấy lâu nay tìm kiếm ở nhân vật nữ chính. Đây chẳng phải là mầm non điện ảnh triển vọng của cô sao?
Phùng Phán Đệ không hiểu sao đồng chí Thẩm cứ nhìn mình chằm chằm như vậy, chẳng lẽ cách ăn mặc của cô ấy có lỗi gì hay trên mặt có dính gì sao?
Phùng Phán Đệ siết chặt tờ báo cầm trong tay, thầm hít sâu một hơi rồi mở lời: “Đồng chí Thẩm, tôi xem trên báo thấy cô tuyển nữ chính cho phim mới, hôm nay tôi tới đây là muốn thử phỏng vấn, không biết tôi có cơ hội tham gia không.”
Phùng Phán Đệ nói một hơi những lời cô ấy đã luyện tập dọc đường. Nói xong, lòng cô ấy nhẹ nhõm hẳn, đôi mắt không né tránh mà nhìn thẳng vào Thẩm Tri Vi chờ đợi câu trả lời.
Thẩm Tri Vi nghe xong thì nở nụ cười: “Vậy là tôi và đồng chí Phùng có cùng ý tưởng rồi. Vừa rồi tôi cứ quan sát cô là vì cảm thấy sự cứng cỏi trên người cô chính là thứ mà nữ chính trong phim của tôi đang tìm kiếm.”
Phùng Phán Đệ không kìm được mà hỏi: “Vậy là tôi có thể tham gia phỏng vấn sao?”
“Tất nhiên rồi, ngay bây giờ cũng được.” Thẩm Tri Vi dắt tay An An đi vào trong: “Đồng chí Phùng, mời cô vào nhà.”
“Vâng.”
Phùng Phán Đệ nắm chặt tờ báo đi theo sau, trong lòng vô cùng vui sướng. Cô ấy cứ ngỡ mình sẽ không có cả tư cách phỏng vấn, giờ có được cơ hội khiến bản thân tự tin thêm vài phần.
Vừa bước vào phòng khách, Phùng Phán Đệ đã nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi trên sofa. Cô ấy không quen biết Lý Triệu Diên, chỉ nghe nói Thẩm Tri Vi gả cho một ông chủ mỏ than.
Trong ấn tượng của cô ấy, những ông chủ mỏ than hẳn phải là những người béo lùn, trên người đeo vàng bạc sáng lóa. Trước đây khi làm phục vụ cô ấy từng gặp không ít loại sếp có chút tiền, họ thường thích phô trương mọi thứ giá trị lên người, lại thích ăn chơi nhậu nhẹt nên đa số đều có bụng phệ tròn vo.
Người đàn ông trẻ trước mặt hoàn toàn khác với hình tượng đó. Anh cao lớn, đĩnh bạc, cực kỳ anh tú, chỉ mặc áo len đen và quần tây đơn giản, không đeo dây chuyền hay nhẫn vàng lớn.
Phùng Phán Đệ nhìn thoáng qua rồi lịch sự thu hồi ánh mắt. Khi đồng chí Thẩm giới thiệu, người đàn ông đó đứng dậy lịch sự gật đầu: “Chào cô”, không hề có vẻ vênh váo, hống hách của những kẻ có tiền.
Cô ấy còn thấy khi đồng chí Thẩm nói có việc bận, anh liền bế đứa bé đi chỗ khác để trông nom, còn dặn thím Trương chuẩn bị trà nước và bánh ngọt, hoàn toàn không quấy rầy công việc của vợ.
Đến khi ngồi xuống phòng khách nhà đồng chí Thẩm, tay bưng tách trà nóng, Phùng Phán Đệ vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn.
Người đàn ông này hoàn toàn không giống như lời Hà Thanh Tinh nói trong ký túc xá ngày trước là đối xử không tốt với đồng chí Thẩm, hay là người tàn nhẫn bạo lực. Ngược lại, anh đối xử với vợ con rất chu đáo, quả nhiên lời của Hà Thanh Tinh không thể tin nổi câu nào.
“Đồng chí Phùng, cô có xem đoạn kịch bản ngắn tôi đăng trên báo không?” Thẩm Tri Vi ngồi trên ghế đối diện lên tiếng. Cô đã đăng kèm một đoạn nội dung kịch bản để người đến ứng tuyển chuẩn bị diễn thử đoạn này.
“Tôi có xem.” Phùng Phán Đệ gật đầu. Từ khi thấy tờ báo, cô ấy đã học thuộc lòng từng chữ trong đoạn đó, mấy ngày nay không ngừng luyện tập, tan làm là tìm chỗ trống trải để diễn thử.
Tuy nội dung không nhiều nhưng cô ấy đã cân nhắc kỹ từng chữ một.
“Vậy cô hãy biểu diễn đoạn cốt truyện này trước đi.”
“Được.”
Phùng Phán Đệ đứng dậy, nhắm mắt hồi tưởng lại những gì đã luyện tập. Cô ấy chưa từng học qua diễn xuất, mấy ngày nay cô ấy chỉ dựa vào những bộ phim từng xem và quan sát biểu cảm, thần thái của mọi người khi làm việc để bắt chước.
Đặc biệt là thời gian làm phục vụ và tạp vụ, cô ấy đã chứng kiến đủ loại người trong xã hội, điều này tích lũy cho bản thân không ít vốn sống.
Phùng Phán Đệ mở mắt ra và bắt đầu biểu diễn.
Thẩm Tri Vi ban đầu không kỳ vọng quá nhiều, vì ngay cả những người tốt nghiệp hệ biểu diễn sau này đôi khi diễn cũng không ra sao. Chỉ có một số rất ít người dù không học hành bài bản nhưng lại có thiên phú bẩm sinh và đồng chí Phùng này dường như là kiểu người như vậy.
Diễn xuất của cô ấy tuy còn chút non nớt, cứng nhắc nhưng biểu đạt cảm xúc rất đầy đặn, đặt cảm xúc vào đúng chỗ. Chỉ cần có sự chỉ dạy của đạo diễn và thích nghi với ống kính, tin rằng diễn xuất của cô ấy sẽ sớm trở nên tự nhiên. Đây chính là kiểu thiên phú mà người ta hay gọi là “ông trời đuổi theo để đút cơm ăn”.
Diễn xong, thấy đồng chí Thẩm im lặng, Phùng Phán Đệ có chút thấp thỏm. Cô ấy không biết mình diễn tốt hay không vì không có gì để so sánh, cũng không có ai góp ý.
Cô ấy hít một hơi, nghĩ rằng mình chưa giới thiệu bản thân nên mở lời: “Đồng chí Thẩm, tuy tôi mới tốt nghiệp tiểu học nhưng hầu như mặt chữ nào tôi cũng biết. Tôi có mua một quyển từ điển Tân Hoa và đã học thuộc hầu hết các chữ trong đó, hằng ngày tôi cũng mua sách về đọc...”
Cô ấy biết bằng cấp là điểm yếu của mình, làm diễn viên mà không có học thức thì e rằng đến kịch bản cũng không hiểu nổi.
Thẩm Tri Vi lục tìm trong ngăn kéo một tập hồ sơ rồi đặt trước mặt cô ấy, khóe miệng cong lên, đôi mắt sáng lấp lánh: “Đồng chí Phùng, cô xem hợp đồng này đi, nếu không có vấn đề gì thì ký tên. Chúc mừng cô đã trở thành nữ chính trong phim của tôi và cũng chúc mừng chính tôi cuối cùng đã tìm được nữ chính.”
“Dạ?” Phùng Phán Đệ lần đầu kinh ngạc đến mức há hốc miệng, đầu óc có khoảnh khắc trống rỗng: “Tôi... tôi được chọn sao? Nữ chính?” Cô ấy không nghe nhầm chứ.
Thẩm Tri Vi khẳng định chắc nịch: “Đúng vậy, cô đã được chọn. Đồng chí Phùng, có lẽ cô không biết mình rất có thiên phú diễn xuất, chỉ cần học tập một thời gian là có thể thích ứng.”
Phùng Phán Đệ có khoảnh khắc muốn rơi lệ. Cô ấy run rẩy cầm bút máy, nắn nót ký tên mình xuống: “Cảm ơn cô.”
…
Phùng Phán Đệ ngồi xe buýt trở về xưởng dệt, trong túi còn mang theo 500 đồng tiền cát-xê một tập phim mà Thẩm Tri Vi đã cho ứng trước. Cô ấy thấy vừa mơ hồ vừa kích động, không ngờ bước đi dũng cảm này lại mang về thành quả như vậy.
Thế là cô ấy đã gần mục tiêu thêm một bước nữa, rất nhanh thôi cô ấy có thể đón các chị em mình ra ngoài.
Tại xưởng, Hà Thanh Tinh sau khi lề mề thu dọn xong xuôi, vừa bước ra cổng nhà xưởng thì gặp Phùng Phán Đệ đang đi tới với vẻ mặt thất thần, trông như vừa chịu đả kích lớn.
Cô ta đảo mắt, tiến lại gần với nụ cười trào phúng: “Phùng Phán Đệ, sao mặt mũi cô lại như thế này? Tôi đoán là cô không được chọn làm nữ chính rồi đúng không? Ha ha ha, tôi đã biết hạng người như cô làm sao mà được chọn cơ chứ.”
Hà Thanh Tinh giả vờ tốt bụng bồi thêm một câu: “Nhưng mà, không được chọn có khi lại là chuyện tốt, tôi đã nói rồi cái cô Thẩm Tri Vi đó chắc chắn là lừa đảo thôi.”
Phùng Phán Đệ liếc nhìn Hà Thanh Tinh, khóe miệng nhếch lên, lần đầu tiên để lộ vẻ miệt thị: “Ồ, vậy thì có lẽ làm đồng chí Hà phải thất vọng rồi, tôi thực sự đã được chọn, không bao lâu nữa sẽ bắt đầu quay phim. Thêm nữa, đồng chí Thẩm là người vừa đẹp vừa có lòng tốt, chồng cô ấy cũng rất tuyệt vời. Không biết đồng chí Hà ghen tị với người ta đến mức nào mà suốt ngày đi bịa đặt như vậy. Chậc chậc, nhưng nghĩ lại hạng người như cô làm chuyện này cũng không có gì lạ.”
Nói xong, Phùng Phán Đệ không thèm nhìn thêm một cái mà bước đi thẳng.
“Ngô Phương Hải, anh buông tay ra!”
Hà Thanh Tinh hoảng sợ khi thấy khuôn mặt biến dạng của hắn, sau đó phẫn uất đánh lại: “Anh trách tôi? Tôi còn đang trách anh đây! Đều tại cái hạng đàn ông vô dụng như anh, còn khoe khoang mình có mị lực lớn, ngay cả cái bình hoa Thẩm Tri Vi cũng không tán đổ được, anh tính là loại đàn ông gì cơ chứ, nếu không phải anh...”
“A, tao đánh chết mày, đi chết đi!”
...
Hai người lao vào giằng co ngay trước cổng xưởng. Ban đầu Hà Thanh Tinh không đấu lại sức vóc của Ngô Phương Hải nhưng vì Ngô Phương Hải bị thọt chân, hành động không linh hoạt nên hai người đánh nhau ngang ngửa, lăn lộn trên mặt đất.
Có người qua đường tốt bụng định can ngăn nhưng lại bị đánh trúng vài cái, nên mọi người đành kệ họ. Cuối cùng khi cả Hà Thanh Tinh và Ngô Phương Hải đều bị đánh đến hôn mê bất tỉnh, mọi người mới đưa họ vào bệnh viện gần đó.
Sau này khi Phùng Phán Đệ kể lại, Thẩm Tri Vi mới biết chuyện hai kẻ đó "chó cắn chó" rồi cùng vào viện.
Trong lòng cô chỉ thấy đáng đời. Tuy nguyên chủ cũng có những điểm không tốt, nhưng nếu không có hai kẻ này bày mưu tính kế sau lưng, nguyên chủ đã không rơi vào cảnh tan cửa nát nhà, đứa trẻ vô tội nhất là An An cũng không bị bắt cóc rồi mất tích. Thậm chí Lý Triệu Diên cũng không trở thành nhân vật phản diện. Hai kẻ này chính là ngòi nổ cho chuỗi bi kịch về sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)