Trong nháy mắt, trước khi năm mới đến, toàn bộ các cảnh quay của đoàn phim đã hoàn thành xong.
Ngày đóng máy, tất cả nhân viên công tác trong đoàn phim đều có chút luyến tiếc. Tuy rằng đạo diễn Thẩm khi làm việc có chút nghiêm khắc nhưng ngày thường đối xử với mọi người thật sự không có gì để chê.
Ví dụ như cô sẽ không bao giờ cắt xén tiền lương của họ, hơn nữa tiền lương của họ so với mặt bằng chung trong ngành được coi là cao. Lại ví dụ như mỗi ngày ba bữa cơm không chỉ có nhiều chủng loại, nhiều món mặn mà còn có thể ăn đến no, thậm chí đôi khi bữa khuya còn có thể đóng gói mang về nhà.
Với thời tiết này, đồ ăn mang về nhà thì trưa và tối ngày hôm sau cả gia đình họ vẫn có thể ăn được, hoàn toàn không cần phải mua thêm thức ăn.
Đặc biệt là tiệc đóng máy tối nay, Thẩm Tri Vi đã nhờ Lý Triệu Diên hỗ trợ mua mấy con bò và mấy con dê để mổ thịt, làm một bữa tiệc toàn bò và dê.
Trước khi ăn cơm, cô còn gửi tặng mỗi hộ gia đình ở thôn Khảm Tử một đĩa thịt để cảm ơn sự giúp đỡ của họ trong suốt thời gian qua.
Thời đại này trị an không được tốt lắm. Có một ngày, mấy tên du thủ du thực lấy danh nghĩa thu phí bảo kê tìm đến đoàn phim nhưng chưa đợi phía Thẩm Tri Vi ra mặt, dân làng thôn Khảm Tử đã giúp họ đuổi đám người đó đi.
Mười mấy dân làng cầm cuốc, xẻng đứng đó, khiến đám du thủ du thực sợ đến mức tè ra quần, từ đó không dám bén mảng lại gần nữa.
Dân làng thôn Khảm Tử tình nguyện ra mặt, một là vì trong thôn có bé Thiết Đản đang đóng phim cho đoàn, gia đình Thiết Đản ở trong thôn cũng có chút mặt mũi. Hơn nữa, nếu sau này Thiết Đản nổi tiếng thì thôn của họ cũng được thơm lây, dân làng làm sao có thể để đám du thủ du thực phá hỏng việc của thôn mình.
Thứ hai là trước khi khởi quay, Thẩm Tri Vi và Trịnh Lập Quân cũng đã chào hỏi dân làng thôn Khảm Tử, dù sao cũng phải làm phiền người ta suốt hai ba tháng.
Bởi vậy, tiến trình quay chụp trong hai ba tháng qua diễn ra vô cùng thuận lợi. Dân làng thời đại này đa số đều rất mộc mạc.
Tại nhà Thiết Đản, mẹ cậu bé đem phần thịt mà đoàn phim chia cho tối nay ra xào. Vì Thiết Đản là diễn viên nhí của đoàn phim nên nhà họ còn được chia thêm một bát thịt lớn.
Thịt bò thì xào với khoai tây, còn thịt dê thì làm một nồi lẩu dê.
Ông bà nội của Thiết Đản khi ăn thịt bò và thịt dê đều cảm thán: "Hiện tại sinh hoạt thật sự càng ngày càng tốt, đạo diễn Thẩm kia cũng là người rất có thiện tâm, không ngờ chúng ta còn có thể được ăn thịt bò, thịt dê thế này."
Trước kia, lần duy nhất ông bà nội Thiết Đản được ăn thịt bò là khi trong thôn có con bò bị ngã chết, mỗi hộ được chia một ít nên mới được nếm qua, còn thịt dê thì họ chưa bao giờ được ăn.
Những người khác trong nhà đều đồng tình với lời của ông bà nội Thiết Đản. Tuy rằng hiện tại không còn làm theo kiểu hợp tác xã, nhà mình nuôi dê bò có thể tự giết thịt để ăn nhưng họ cũng không xa xỉ đến mức bỏ tiền ra mua thịt bò, thịt dê về ăn.
Mấy anh chị em của Thiết Đản càng thêm cao hứng, đây là lần đầu tiên họ được ăn thịt bò và thịt dê, không ngờ lại ngon đến thế.
Em gái Thiết Đản mở to đôi mắt, ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ: "Ngon quá, anh Thiết Đản thật lợi hại!"
Những người khác nghe vậy đều gật đầu tán thành. Trong khoảng thời gian đi đóng phim này, bao nhiêu tinh lực của Thiết Đản cuối cùng cũng có chỗ để phát tiết. Quay phim xong về đến nhà là cậu bé lăn ra ngủ ngay, không còn đi quanh thôn phá phách nữa.
Suốt thời gian qua, họ không hề nhận được bất kỳ lời khiếu nại nào từ dân làng, nói thật là còn có chút không quen.
Đạo diễn Thẩm sau đó có nói chuyện với họ một chút, cô nói tình trạng của Thiết Đản là do đứa trẻ có tinh lực quá tràn trề, vì không có chỗ phát tiết và không được dẫn dắt tốt nên mới đi làm mấy trò hư đốn. Cô kiến nghị họ có thể để Thiết Đản học một số môn vận động để tiêu hao bớt tinh lực.
Cha mẹ Thiết Đản cũng không phải hạng người không biết điều, họ cảm thấy lời đạo diễn Thẩm nói rất có đạo lý. Đứa nhỏ này chẳng phải là tinh lực quá dư thừa sao?
Sau đó họ đi bàn bạc với giáo viên thể dục ở trường. Giáo viên thể dục kiểm tra thử thì phát hiện đứa trẻ này rất có thiên phú ở các môn chạy bộ, nhảy cao, liền khuyên ngược lại cha mẹ Thiết Đản nên cho cậu bé đi học thể thao chuyên nghiệp.
Thời đại này rất ít người đi học thể thao, huống hồ lại là một đứa trẻ ở nông thôn nhỏ. Cũng may vị giáo viên này từng tốt nghiệp Đại học thể thao ở tỉnh nên mới hiểu rõ và có ý thức về vấn đề này.
Cha mẹ Thiết Đản không hiểu rõ những điều đó nhưng thành tích học tập của Thiết Đản cũng không mấy xuất sắc, họ vốn không đặt nhiều kỳ vọng vào việc học văn hóa. Hiện tại biết thêm được con đường thể thao này, sau vài ngày bàn bạc, họ đã đồng ý cho Thiết Đản đi theo thầy dạy thể dục.
Thực tế họ cũng không mong đợi Thiết Đản học được đến mức nào, chủ yếu là muốn cậu bé phát tiết hết tinh lực dư thừa, nếu không theo đà cậu bé càng lớn thì tính phá phách cũng sẽ tăng theo.
Khoảng thời gian này có thể quay phim để phát tiết tinh lực nhưng sau khi phim đóng máy, họ thật sự không biết phải làm sao. Tuy đạo diễn Thẩm nói sau này nếu có vai phù hợp cô vẫn sẽ tìm Thiết Đản, sở dĩ Thẩm Tri Vi nói vậy là vì cô nhận thấy Thiết Đản đóng phim rất có linh khí.
Tại đoàn phim, tối nay là tiệc đóng máy, từng nồi thịt lớn được bưng lên bàn. Thẩm Tri Vi bỏ tiền thuê đầu bếp nổi tiếng nhất thôn Khảm Tử về nấu chính. Đầu bếp được dân làng nhất trí đề cử quả nhiên tay nghề rất giỏi, mọi người ăn đến mức không ngẩng đầu lên được.
Ngoài nhân viên công tác trong đoàn phim, một số người còn mang theo người nhà tới dự dưới sự đồng ý của đạo diễn Thẩm.
Thầy Lý là thợ dựng bối cảnh của đoàn phim, đang cùng vợ và hai đứa con ngồi ở góc một bàn ăn.
Vợ thầy Lý gắp một miếng thịt bò vào bát cho con gái. Tuy hai vợ chồng bà đều có công việc, gia cảnh thuộc diện khá giả nhưng một năm cũng chẳng được mấy lần ăn thịt bò và thịt dê. Tối nay nhờ phúc của chồng mà cả gia đình được ăn thịt bò, thịt dê đến no nê.
Thời gian qua vì chồng làm việc ở đoàn phim này mà thức ăn trong nhà bà có thể nói là tăng vọt, bà thậm chí còn béo lên mấy cân.
Những hàng xóm khác ở khu nhà tập thể đều hâm mộ chồng bà có thể làm việc ở đoàn phim này. Phải biết rằng trước kia những người đó thường hay bàn tán sau lưng rằng công việc của chồng bà không ổn định.
Đó là sự thật, tuy hai năm nay các xưởng phim quốc doanh quay phim truyền hình dần nhiều lên nhưng công việc đến tay chồng bà cũng không nhiều, có khi cả năm chỉ có một đoàn phim để làm, thầy Lý phần lớn thời gian vẫn phải đi tìm việc vặt.
Hơn nữa tiền lương ở đó rất ít và cố định nhưng đoàn phim này thì khác, tiền lương cao hơn các đoàn khác, tối tăng ca còn có thêm phí tăng ca.
Vợ thầy Lý thầm mong chồng mình có thể làm việc lâu dài ở đoàn phim này. Ai dè phim đã quay xong rồi, không biết sau này có còn gặp được chuyện tốt như thế nữa không.
"Vậy thì đi theo đạo diễn Thẩm làm đi!" Vợ thầy Lý không đợi chồng nói xong đã vội vàng lên tiếng: "Chuyện tốt đại sự thế này ông còn do dự cân nhắc cái gì? Lão Lý, ông không được phạm sai lầm đâu đấy."
Vợ thầy Lý thật sự sốt ruột. Làm việc với đạo diễn Thẩm chẳng phải rõ rành rành là một việc quá tốt sao? Thời gian qua đã chứng minh rồi, tiền nhiều, phúc lợi tốt, bà không hiểu lão Lý còn phải suy nghĩ gì nữa.
Thầy Lý nhìn vẻ mặt sốt ruột đến mức muốn đáp ứng thay của vợ, bất đắc dĩ nói: "Tôi cũng muốn đồng ý, nhưng nếu làm việc cho đạo diễn Thẩm thì tôi phải bỏ công việc bên xưởng phim quốc doanh. Tuy bên đó tiền ít nhưng tính ra vẫn ổn định. Huống hồ bên đạo diễn Thẩm đây là bộ phim đầu tay cô ấy quay, kết quả thế nào còn chưa biết. Tôi sợ sau này nếu phản hồi không tốt, đạo diễn Thẩm không quay phim nữa, thì công việc bên xưởng quốc doanh cũng mất rồi."
Vợ thầy Lý nghe xong gật đầu: "Cũng có lý, công việc bên xưởng phim thì ổn định thật." Nhưng ổn định mà tiền lương lại ít, có khi cả năm thầy Lý kiếm được còn ít hơn bà nhiều.
"Lão Lý, ông nói thật đi, ông cảm thấy phim truyền hình mà đạo diễn Thẩm quay thế nào?" Vợ thầy Lý xích lại gần, nhỏ giọng hỏi.
"Tuy tôi chỉ làm bối cảnh không hiểu sâu lắm nhưng tôi cảm thấy bộ phim này sẽ ổn." Thầy Lý thấy đề tài đạo diễn Thẩm quay vừa giống lại vừa có chút khác biệt so với hiện tại.
"Thế thì được, ông cứ đi theo đạo diễn Thẩm làm đi."
Vợ thầy Lý vỗ vai chồng: "Bằng mắt nhìn người của tôi, tôi thấy đạo diễn Thẩm sẽ làm nên chuyện."
Thực tế thầy Lý cũng muốn đi theo Thẩm Tri Vi. Sau hơn hai tháng làm việc, đây là đoàn phim có bầu không khí tốt nhất mà ông từng tham gia. Mỗi người đều làm đúng chức trách, phân công minh bạch, mọi người chỉ cần hoàn thành tốt phần việc của mình, không cần phải cãi cọ hay đùn đẩy trách nhiệm với người khác.
"Được, tôi nghe bà."
Thầy Lý trịnh trọng gật đầu. Ông luôn cảm thấy đi theo đạo diễn Thẩm thì con đường sau này sẽ rộng mở hơn, đây có lẽ là niềm tin có được sau mấy tháng làm việc cùng cô.
Không chỉ thầy Lý mà các nhân viên ở những bàn khác cũng đang nhỏ giọng thảo luận với người nhà về quyết định này. Phần lớn mọi người đều quyết định sẽ đi theo đạo diễn Thẩm.
Ngày hôm sau, Thẩm Tri Vi nhận được phản hồi từ Trịnh Lập Quân: "Đạo diễn Thẩm, đại bộ phận nhân viên đoàn phim đều đã ký hợp đồng, đồng ý đi theo chúng ta lâu dài."
Thẩm Tri Vi nghe xong trong lòng rất yên tâm. Thực tế hơn hai tháng qua cô và những nhân viên này đã bồi dưỡng được sự ăn ý, hơn nữa những người Trịnh Lập Quân tìm được tuy không phải là toàn năng nhưng hầu như mỗi người ở vị trí của mình đều làm việc vô cùng xuất sắc.
Thẩm Tri Vi đương nhiên muốn bồi dưỡng họ thành đội ngũ lâu dài của mình. Phải biết rằng để hoàn thành một bộ phim truyền hình hay điện ảnh, ngoài đạo diễn thì các nhân viên công tác khác cũng không thể thiếu.
"Cũng là vì đạo diễn Thẩm đưa ra điều kiện tốt quá." Trịnh Lập Quân thật lòng nói. Đạo diễn Thẩm trả lương cơ bản cho nhân viên là 50 tệ một tháng, những nhân viên có thâm niên còn được điều chỉnh cao hơn.
Ngay cả những tháng không có việc cũng có lương để lãnh, một khi khai máy thì lương sẽ được nhân lên dựa trên lương cơ bản, đó là chưa kể các khoản phúc lợi khác, cao hơn nhiều so với đồng lương cố định ở xưởng phim quốc doanh.
"Phó Đạo diễn Trịnh cũng sẽ tiếp tục ở lại chứ?"
Thẩm Tri Vi cười trêu chọc: "Không có anh tôi như mất đi cánh tay đắc lực, mình anh có thể gánh vác bằng mấy người đấy."
Trịnh Lập Quân, một người đàn ông chất phác, được khen thì ngượng ngùng gãi đầu: "Đạo diễn Thẩm, cô quá lời rồi. Có thể ở lại làm việc cùng cô là vinh hạnh của tôi, cô ở đâu tôi ở đó, chỉ cần cô không chê."
Trịnh Lập Quân nói lời thật lòng. Làm việc với đạo diễn Thẩm tuy có chút áp lực nhưng có áp lực mới có động lực, anh ấy cảm thấy năng lực của mình đã tăng lên rất nhiều. Quan trọng nhất là đạo diễn Thẩm ngoài việc khắt khe trong công tác thì những lúc khác đều rất hào phóng, tiền lương hơn hai tháng qua anh ấy nhận được còn nhiều hơn tổng lương cả năm trước kia.
Ở nhà, vợ anh ấy hầu như ngày nào cũng lải nhải dặn anh ấy phải làm việc thật tốt, đi theo đạo diễn Thẩm cho đàng hoàng. Nếu dám từ chức không làm, vợ anh ấy sẽ là người đầu tiên không tha cho anh ấy.
"Đạo diễn Thẩm, sau này việc kiểm duyệt và phát sóng trên đài truyền hình cô đã có kế hoạch gì chưa?" Trịnh Lập Quân hỏi. Trước kia ở các đoàn khác anh ấy không cần lo lắng những việc này, cũng không có tư cách hỏi han, hơn nữa trước đây đều là xưởng phim quốc doanh quay nên quy trình kiểm duyệt và phát sóng đã có sẵn lối mòn.
Nhưng hiện tại thì khác, phim của Thẩm Tri Vi là phim tư nhân, thời đại này rất hiếm có phim truyền hình do tư nhân sản xuất, nếu có thì cũng là từ Hương Cảng hay Đài Loan truyền sang.
Mà quy trình kiểm duyệt phim tư nhân sẽ khắt khe hơn, cũng rất ít đài truyền hình chịu phát sóng. Đừng nghĩ phim quay xong là hết, việc có thể phát sóng được hay không mới là vấn đề mấu chốt nhất.
Thẩm Tri Vi trong lúc quay phim đã vừa làm vừa nghiên cứu quy trình kiểm duyệt phim ảnh thời này. Trong điều kiện đề tài không có vấn đề, cách nhanh nhất và ổn định nhất để vượt qua kiểm duyệt là tìm một người bảo lãnh có uy tín trong ngành.
Người đầu tiên cô nghĩ tới chính là thầy Liễu Thượng Văn. Điều khiến cô thấy vừa ngượng ngùng vừa ấm áp là trong hơn hai tháng qua, thầy Liễu đã tới đoàn phim tham quan vài lần. Trước khi phim đóng máy, thầy đã bảo cô khi nào có bản hoàn chỉnh thì đem cho thầy xem. Tuy không nói thẳng nhưng ý tứ của thầy là sẽ đứng ra làm người bảo lãnh cho cô.
Trịnh Lập Quân nghe xong thì yên tâm gật đầu: "Có thầy Liễu Thượng Văn bảo lãnh thì không thành vấn đề. Chỉ có điều đây là bộ phim đầu tay của đạo diễn Thẩm, việc sẽ được phát trên đài truyền hình nào thì chưa nói trước được."
Thẩm Tri Vi tán thành gật đầu. Tuy cô rất hy vọng phim của mình có thể được phát trên các đài lớn như Đài truyền hình Trung ương, nhưng nghĩ lại khả năng đó hầu như rất thấp. Đối với một người chưa có tác phẩm tiêu biêu như cô, phim có thể thuận lợi phát sóng đã được coi là một loại thắng lợi rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

