Cẩu Đản là đứa con trai nhỏ năm tuổi của Giang Ái Linh, vừa nghe lời này, vội vàng đuổi theo.
Chị dâu cả Lý đang ngồi ở bên cạnh ba đứa con gái uống cháo loãng, sờ sờ tay con mình, lắc lắc đầu với chúng.
Đại Hoa đã 14 tuổi, còn đỡ một chút, Nhị Hoa Tiểu Hoa còn có hai đứa con gái của Giang Ái Linh Xuân Hoa và Thu Hoa mất mát cúi thấp đầu xuống.
Bọn chúng là con gái, cho nên trong nhà có thứ gì tốt, đều là cho hai cháu trai Thiết Trụ cùng Cẩu Đản trước.
Đương nhiên, thịt mẹ Lý bưng về cha Lý và Cẩu Đản cũng không ăn được, bởi vì Cẩu Đản khóc lóc trở về, nói anh cả đã ăn hết thịt rồi.
Mẹ Lý trong nháy mắt tâm đều lạnh.
Lý Thiết Trụ là cháu trai trưởng, tất nhiên cũng là cháu trai mà bà thương yêu nhất, thấy nó bị Lý Sâm đánh, khóc đến thê thảm như vậy, bà cực kỳ đau lòng, nhận thịt của Thẩm Y Y, có một phần nguyên nhân rất lớn chính là muốn lấy về để dỗ dành nó.
Nhưng cả một chén thịt lớn như vậy, chính bà cũng không dám ăn, đương nhiên cũng không đủ chia cho cả nhà nhiều người như vậy, bà đã nghĩ sẽ chia cho hai cháu trai là nó và Cẩu Đản, cùng với cha Lý.
Thu hoạch vụ thu vất vả như vậy, cha Lý tuổi cũng đã lớn, mỗi ngày lấy mười công điểm khổ cực như vậy, là nên bồi bổ.
Một nhà năm người tiếp tục ăn cơm, trong bữa ăn thường thường truyền đến “Mẹ, mẹ cũng ăn đi” “Cám ơn mẹ, hì hì” “Cha, cha mau ôm con lên, con phải gắp thịt cho mẹ”….tiếng của tụi nhỏ vang lên, không gian rất ấm áp.
Sau khi ăn xong, Thẩm Y Y vốn dĩ thu thập chén đũa, bị Lý Sâm giành trước một bước.
Anh cầm chén đũa đặt ở trong chậu rửa chén, sau đó bê đến bên cạnh lu nước ngồi xổm xuống, đổ nước vào chậu, mặc không lên tiếng mà bắt đầu rửa.
Dưới ánh nắng mặt trời chói chang chiếu xuống, làn da tối đen của anh bị phơi đổ mồ hôi, thân hình cao lớn chắc nịch, bờ vai rộng, khuôn mặt cương nghị tuấn tú và động tác thuần thục của anh cực kỳ tương phản.
Thẩm Y Y nghĩ nghĩ, trở lại trong phòng từ trong không gian lấy ra một bao đậu xanh, cùng một bao đường đỏ, lúc đi qua nhà chính, thuận tay cũng lấy ấm nước quân dụng màu xanh lục của Lý Sâm đi.
Tới phòng bếp, trước tiên là ngâm đậu xanh, sau đó dùng nước lấy từ lu nước để nấu cơm ở nhà bếp rửa sạch sẽ ấm nước, lại nấu thêm nước, đợi nước nguội thì đổ vào.
Trong lúc đó, ba cái củ cải nhỏ đi theo phía sau mông cô ra ra vào vào, giọng nói trong trẻo của trẻ con liên tục hỏi giống như có mười vạn câu hỏi vì sao ——
“Mẹ, mẹ lấy cái gì nha?”
“Ấm nước nha.”
“Thế hạt đậu xanh xanh này thì sao ạ?”
“Đậu xanh, một hồi mẹ nấu cháo đậu xanh cho ba bảo uống, các con uống hay không uống đây?”
“Uống, mẹ làm chúng con đều uống.”
“Thật ngoan”, Thẩm Y Y tán dương.
Lũ trẻ có chút thẹn thùng lại có chút đắc ý an tĩnh một hồi, rồi lại không nhịn được ——
“Mẹ, vì sao đậu xanh phải ngâm ạ?”
“Bởi vì ngâm nở rồi sẽ dễ nấu hơn.”
“À, thế một hồi con giúp mẹ nhóm lửa được không ạ?”
“Mẹ, con cũng giúp mẹ.”
“Mẹ, con cũng giúp mẹ.”
“Không được!” Không đợi Thẩm Y Y cự tuyệt, Đại Bảo đã ngôn từ chính nghĩa nghiêm túc nói, “Các em đều quá nhỏ, lỡ như bị lửa đốt phỏng làm sao bây giờ? Anh là anh cả, anh giúp mẹ nhóm lửa, các em đứng sang một bên chơi đi.”
“Nhưng anh với em cũng lớn như nhau mà, anh 6 tuổi, em cũng 6 tuổi”, Nhị Bảo nói.
“Nhưng anh vẫn là anh cả”, Đại Bảo một chút cũng không hoảng hốt, “Nội nói anh sinh ra trước em.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


