“Không được”, Nhị Bảo không phục, “Anh đã làm anh cả lâu như vậy rồi, nên đến phiên em, từ giờ trở đi, anh phải kêu em là anh cả.”
“Nhị Bảo, có phải em ngứa da rồi không?” Đại Bảo giơ giơ nắm tay nhỏ lên.
“…” Nhị Bảo đối mặt với Lý Thiết Trụ 9 tuổi còn nói ra quyền là ra quyền, nhưng khi đối mặt với nắm đấm của anh trai, lại mếu máo, ủy khuất nhìn về phía mẹ mình, “Mẹ, anh cả ảnh bắt nạt con…”
Thẩm Y Y nín cười, bớt thời giờ xoa xoa đầu Đại Bảo và Nhị Bảo, “Ngoan nha ~”
Cũng không có thiên vị hay giúp đứa nào.
Nhị Bảo biết mẹ sẽ không giúp mình, hầm hừ làm động tác nghé con tức giận với Đại Bảo.
Đại Bảo không dao động, đem khí chất của anh cả chèn ép gắt gao.
Lý Sâm rửa xong chén đũa đem chén đặt ở nhà chính, thanh âm rộn ràng nhốn nháo bên ngoài truyền đến, người đã ăn cơm trưa chuẩn bị đi làm công.
Anh cũng nên đi.
Lý Sâm nghĩ vậy, nhưng anh không nhúc nhích, nghe tiếng nói nho nhỏ trong phòng bếp.
“Sâm ca!”
Ngoài cửa lớn truyền đến giọng nói của Trần Cường, còn vỗ vỗ cửa, “Đi thôi, bắt đầu làm rồi.”
Lý Sâm hoàn hồn, khụ một tiếng, cầm cuốc lưỡi hái đi ra ngoài, mới vừa mở cửa, phía sau liền truyền tới một giọng nói mềm mại, “Anh Sâm, từ từ.”
Anh nhanh chóng quay đầu lại, liền thấy cô tươi cười xinh đẹp xách theo một cái ấm nước từ trong phòng bếp chạy ra, lúc gần đến trước mặt anh, đem ấm nước trong tay đưa cho anh, “Đây, nước.”
Lý Sâm nhìn ấm nước được rửa đến sạch sẽ —— trên bàn tay trắng nõn mảnh khảnh, tầm mắt di chuyển lên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp ngậm ý cười của cô, yên lặng tiếp nhận ấm nước.
“Vất vả rồi”, Thẩm Y Y dặn dò, “Mau đi làm công đi, thời tiết này quá nóng, nhớ rõ uống nhiều nước, đừng để bị cảm nắng, trong nhà anh không cần lo lắng, em sẽ chiếu cố tốt ba bảo.”
“Ừ”, Lý Sâm mím môi, nhìn cô một cái, lúc này mới xoay người rời đi.
Thẩm Y Y ???
Mặt mày cô trông đáng sợ như vậy sao?
Không phải vẻ ngoài của Thẩm Y Y đáng sợ, mà là hành vi của Thẩm Y Y quá đáng sợ!!
Trần Cường đến bây giờ đều không có biện pháp tin tưởng hai mắt của mình, người vừa mới nói chuyện với Sâm ca của anh ôn nhu như vậy, là Thẩm Y Y sao? Chắc không phải là bị thứ gì không sạch sẽ bám lên người rồi chứ?
Trần Cường nghĩ như vậy, cũng là hỏi như vậy.
Sau đó đã bị Sâm ca của mình đập vào trên đầu một cái, “Cậu mẹ nó có ý gì? Vợ tôi là người như thế nào tôi không biết sao? Cô ấy vốn dĩ liền dịu dàng hiền huệ như vậy.”
Trần Cường nghĩ thầm, Sâm ca anh nói lời này anh không cảm thấy chột dạ sao?
Lý Sâm cũng không chột dạ, tiếp tục nói, “Cô ấy giữa trưa nấu cơm cho tôi với ba đứa nhỏ ăn, còn nói về sau muốn sống thật tốt với tôi, cậu khóa miệng mồm cho cẩn thận, đừng ở trước mặt tôi nói mấy lời ủ rũ này, bằng không tôi đấm cậu.”
Trần Cường vội nói sẽ không, nghĩ thầm, Sâm ca anh dám nói vợ anh biến hóa lớn như vậy không phải lại đang suy nghĩ chiêu trò gì để ly hôn với anh sao?
Không thể không nói, quả nhiên là anh em có giao tình sinh tử, tuy không phải là anh em ruột nhưng suy nghĩ lại giống nhau.
Lý Sâm là cảm thấy Thẩm Y Y đột nhiên thay đổi lớn như vậy chắc chắn có mục đích khác, nhưng anh sẽ không nói ra, anh hy vọng sự thay đổi này có thể tiếp tục lâu một chút, cho dù là lừa anh cũng không sao.
Dù sao anh vẫn sẽ không ly hôn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)