Thẩm Y Y nhìn về phía Lý Sâm, người đàn ông cũng không nhìn cô.
Mẹ Lý vừa nghe, cao hứng vô cùng, “Tốt, tốt, vậy các con mau trở về ăn cơm đi, mẹ không ở lại ăn với các con, mẹ đi trước đây.”
“Nội, bà thật sự không ăn chung với bọn con sao? Mẹ làm rất nhiều rất nhiều thịt đó”, Đại Bảo hỏi, mẹ Lý thường xuyên chăm bọn nó, đối xử với bọn nó cũng rất tốt, cho nên nó luôn nhớ kỹ.
Mẹ Lý vẻ mặt hiền từ, “Nội sẽ không ăn, để lại cho ba bảo ăn, ăn nhiều thịt vào, lớn lên cao khỏe.”
“Vậy mẹ, mẹ chờ một chút”, Thẩm Y Y gọi mẹ Lý lại, sau đó quay về nhà chính, cầm cái chén, chia nửa chén thịt khô cùng hai khúc cá lấy ra tới, đưa cho mẹ Lý, “Mẹ, mấy này mẹ lấy về ăn chung với cha đi.’
“Đúng vậy đúng vậy, nội, nội cầm về đi thôi”, Nhị Bảo cũng nói.
Đều nói như vậy, mẹ Lý cũng liền nhận lấy, vẫy vẫy tay nói, “Vậy các con mau trở về ăn cơm đi, mẹ cũng đi về trước, một hồi còn phải tiếp tục làm việc nữa.”
Mẹ Lý nói xong, gọi chị dâu cả Lý đi trở về.
Thẩm Y Y đối diện với tầm mắt của chị dâu cả Lý, gật gật đầu, không nói gì, dẫn theo ba bảo nhìn về phía Lý Sâm, “Anh Sâm, chúng ta trở về ăn đi.”
Lý Sâm phức tạp mà nhìn cô, theo cô nện bước quay về nhà chính, nửa ngày, anh mới thốt ra một câu cứng nhắc, “Cám ơn.”
Thẩm Y Y biết anh đang cảm ơn chuyện cô cho mẹ Lý thịt, gật gật đầu.
Anh đối xử tốt với cô như vậy, cô đương nhiên cũng phải đối xử tốt với cha mẹ anh một chút.
Nhà cũ bên này, Giang Ái Linh ôm Lý Thiết Trụ đang oa oa khóc lớn trở về, lại làm cho người một nhà kinh ngạc.
Lý Tam Hoành bị tiếng khóc làm cho có chút không kiên nhẫn: “Khóc khóc khóc, lớn như vậy còn khóc, ai đánh mày?”
“Anh cũng không biết xấu hổ mà nói”, Giang Ái Linh mắng, “Còn không phải anh hai tốt của anh? Anh không đi theo qua giúp con trai của anh thì thôi, còn ở đây nói mát, anh rốt cuộc có phải cha ruột của Thiết Trụ hay không?”
“Anh hai của anh?” Lý Tam Hoành kinh ngạc, “Anh hai vì sao phải đánh Thiết Trụ?”
“Anh ta là người hung hãn như vậy, muốn…”
“Giang Ái Linh!” tiếng mẹ Lý từ rất xa truyền tới, mang theo uy nghiêm, “Cô lại đang nói nhăng nói cuội cái gì? Cô tưởng bà già này cái gì cũng không biết sao?”
Giang Ái Linh nhất thời không dám bịa đặt, lầu bầu nói, “Liền biết mẹ thiên vị người con trai thứ hai của mình, cháu trai trưởng của mẹ đều sắp bị đánh chết, cũng không thấy mẹ nói một tiếng!”
Mẹ Lý bưng thịt đi vào tới, vừa vặn nghe được, đạp một cước, “Trời đánh, con trai của cô ức hiếp Tiểu Bảo người ta, cũng không thấy cô ra tay dạy dỗ con trai cô, cô còn không biết xấu hổ mang theo con cô qua đó tính sổ!”
Giang Ái Linh ngang ngược bị đạp cho một cước, nghẹn một cục tức nhưng không dám nói thêm gì nữa.
Mà Lý Thiết Trụ vẫn luôn khóc lóc, bỗng nhiên ngửi được mùi thịt, quay đầu nhìn lại, thấy trong tay nội nó đang bưng một chén thịt, lăn long lóc đứng lên, một phen giật lấy thịt trong tay mẹ Lý, “Thịt, con muốn ăn thịt!”
Mẹ Lý thình lình bị đoạt thịt, nháy mắt Lý Thiết Trụ đã chuồn đi thật xa rồi, vội kêu: “Thiết Trụ, chừa chút cho Cẩu Đản và ông nội.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



