Nói xong, cô không chút lưu tình ném thẳng tờ đơn ly hôn vào mặt anh, quay lưng đi theo người làng rời khỏi thôn.
...
Chủ quản sai người mang bản báo cáo thường niên tới. Những ngón tay thon dài của người đàn ông lật xem vài giây, sau đó anh lạnh mặt gập nó lại.
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên: "Ai làm bản báo cáo này?"
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng đều đổ dồn ánh nhìn về phía Lâm Kiều Kiều.
Lâm Kiều Kiều: "?" Cô mới được điều lên đây hai ngày, chỗ ngồi còn chưa ấm chỗ, làm sao có thể làm báo cáo thường niên cơ chứ?
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, nhịp thở của Lâm Kiều Kiều chợt ngừng lại nhưng người đàn ông kia chỉ lạnh nhạt thu hồi ánh mắt.
Giám đốc vội vàng giải thích: "Đây là do nhân viên đã bị sa thải trước đó viết vì làm việc thiếu nghiêm túc nên đã bị đuổi rồi. Còn cô gái này là kế toán mới được điều lên của chúng tôi, tuy không có học vấn gì cao nhưng cô ấy viết chữ rất đẹp, tính toán cũng cực kỳ giỏi."
Chữ viết của Lâm Kiều Kiều rất đẹp, từng được lãnh đạo khóa trước khen ngợi. Vị đó còn đặc biệt nhờ cô viết hộ một bài thơ, hiện giờ bức thư pháp ấy vẫn đang được treo trong văn phòng xưởng trưởng đấy.
Giám đốc nói với vẻ mặt đầy tự hào.
Lục Xuyên Hà nhạt giọng lên tiếng: "Vậy sao? Thế thì phải làm phiền đồng chí Lâm đây làm lại một bản rồi. Tôi cũng muốn xem thử, chữ viết rốt cuộc có thể đẹp đến mức nào."
Vài chữ cuối cùng, anh nói với giọng điệu có phần nghiến răng nghiến lợi.
Lâm Kiều Kiều cứng đờ người mất vài giây, sau đó tiến lên nhận lấy tập tài liệu: "Vâng, xưởng trưởng Lục, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"
Lục Xuyên Hà thu hồi ánh mắt, mũi đôi giày da cứng được đánh bóng loáng xoay đi, các vị lãnh đạo khác cũng vội vàng bước theo anh.
Đám lãnh đạo vừa rời đi, mọi người liền đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
"Trời ạ! Kiều Kiều, cậu cũng xui xẻo quá đi mất, tân xưởng trưởng đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả."
"Giỏi quá đi mất!"
Vẻ mặt của mọi người càng thêm khiếp sợ.
Lâm Kiều Kiều vẫn giữ im lặng. Giỏi thật đấy, những kiến thức mà cô hiểu được hiện giờ toàn bộ đều do anh ôm cô vào lòng, cầm tay chỉ việc, dỗ dành cô học từng chút một.
Lục Xuyên Hà chưa từng bộc lộ vẻ mặt lạnh lùng, tàn nhẫn như vậy trước mặt cô.
Đến mức cô không thể chấp nhận được sự thật mình chính là cô vợ cũ ác độc của anh trong tiểu thuyết. Sau khi thức tỉnh, cô đã gặp ác mộng suốt ba ngày ba đêm, thậm chí còn lên cơn sốt cao.
Mọi người bàn tán xong, thấy sắc mặt Lâm Kiều Kiều trắng bệch thì cứ tưởng cô đã bị dọa sợ, bèn xúm lại an ủi: "Không sao đâu, những số liệu báo cáo này đều có sổ sách ghi chép cả rồi, cậu chỉ cần thống kê lại một chút là xong thôi."
"Đúng đấy, có chỗ nào không hiểu thì bọn tôi có thể giúp cậu."
Lâm Kiều Kiều dần bình ổn lại cảm xúc, đầy vẻ biết ơn mà gật đầu với mọi người.
...
Trong văn phòng xưởng trưởng, tiếng chuông điện thoại chợt vang lên.
Lục Xuyên Hà vươn tay nhấc máy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


