Một nhà máy lớn như vậy, tự nhiên không thể một ngày không có Xưởng trưởng, cho nên rất nhanh đã điều chuyển Xưởng trưởng mới đến, nghe nói là sáng nay vừa mới tới, cũng không hé răng báo trước một tiếng, đột nhiên lại xuất hiện.
Một vài người chưa kịp phản ứng lại đương nhiên là đụng phải họng súng.
Lâm Kiều Kiều thật ra cũng có chút lo lắng, suy cho cùng bản thân vừa mới lên, vẫn chưa thích ứng.
Chỉ hy vọng vị Xưởng trưởng nghiêm khắc kia đừng đến bộ phận của bọn họ.
Lâm Kiều Kiều rót một cốc nước, vừa uống vừa suy nghĩ.
Giây tiếp theo, một người với vẻ mặt hoảng hốt chạy vào.
"Đừng ngủ nữa, đều đừng ngủ nữa, Xưởng trưởng mới qua đây rồi!"
Lâm Kiều Kiều phụt, phun một ngụm nước ra ngoài.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Lâm Kiều Kiều nhìn theo tầm mắt của mọi người.
Một người đàn ông cao lớn mặc âu phục xám, đeo kính đi từ trong tòa nhà ra, dáng người thẳng tắp, khí tràng mạnh mẽ, phía sau còn đi theo bảy tám vị lãnh đạo.
Trong đó có một người chính là giám đốc bộ phận của bọn họ, giờ phút này đang với vẻ mặt lo lắng nói gì đó với người đàn ông.
Sắc mặt người đàn ông lạnh nhạt, bước nhanh tới gần, đôi giày da màu đen giẫm lên sàn xi măng, đi đầu bước qua ngưỡng cửa vào văn phòng.
Cảm giác uy nghiêm và áp bức lạnh thấu xương đó khiến những người có mặt đột nhiên ngừng tim, nín thở.
Khoảnh khắc tầm mắt Lâm Kiều Kiều rơi vào khuôn mặt người đàn ông đó, lập tức mất đi huyết sắc.
Người đàn ông lại đột nhiên giương mắt vào lúc này, nhìn về phía cô.
Không làm vợ cũ ác độc của nam chính nữa, mà lại trở thành... nhân viên của anh.
Trời đánh thật chứ, phong thủy luân chuyển cũng đâu có chuyển theo cái kiểu này!
...
Giám đốc của bọn họ mang vẻ mặt cung kính nói với Lục Xuyên Hà: "Xưởng trưởng Lục, nhân viên trong bộ phận chúng tôi đều là nhân viên lâu năm, không có bất kỳ ai đi cửa sau để vào đây cả, tất cả đều là những người có học vấn và kỹ năng thật sự."
Lục Xuyên Hà: "Có học vấn?"
Kẻ không có học vấn là Lâm Kiều Kiều chẳng nói tiếng nào, chỉ một mực cúi đầu.
Khoảnh khắc này, trong lòng Lâm Kiều Kiều thật sự có chút hối hận. Nhớ lại lúc ly hôn vì bị nội dung cuốn tiểu thuyết làm cho chấn động và kích thích nên khi ly hôn với người đàn ông này, cô đã buông không ít lời tuyệt tình.
Vốn dĩ cô chỉ cảm thấy kết cục của mình trong tiểu thuyết quá thê thảm, nghĩ thầm anh hận cô cũng được nhưng không nên nhẫn tâm tố cáo anh cả của cô khiến anh ấy phải ngồi tù như vậy.
Cô cứ ngỡ chỉ cần mình tránh đi thật xa, không phá hoại tình cảm giữa anh và nữ chính thì sẽ được bình yên vô sự.
Đến mức khi cô kiên quyết đòi ly hôn, lúc anh nắm chặt lấy tay cô, đôi mắt đỏ ngầu gằn giọng nói không muốn, cô đã hất văng ra, ít nhiều mang theo chút ân oán cá nhân mà mắng mỏ: "Anh vừa nghèo vừa là phần tử xấu, ngoài khuôn mặt đẹp mã ra thì chẳng được cái tích sự gì. Tôi đúng là mù mắt mới nhìn trúng anh, cái đồ nghèo kiết xác như anh đáng lẽ cả đời này không lấy nổi vợ đâu!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


