"Lão Tứ, con đi làm rồi hả? Diệu Ngữ cũng ở bên đó đấy, tan làm con nhớ ghé qua nhà thăm con bé một chút nhé. Đã bao nhiêu năm rồi mà con bé vẫn luôn nhớ thương con, lần trước còn hỏi mẹ xem bao giờ con mới chịu về. Diệu Ngữ vừa xinh đẹp, lại biết ca hát, biết nhảy múa, biết vẽ tranh, rốt cuộc con bé có điểm nào khiến con không hài lòng cơ chứ? Bỏ lỡ cơ hội này là không tìm được người tốt hơn đâu."
"Con đã ba mươi tuổi đầu rồi, con cái của mấy anh con đều đã đi học mẫu giáo hết cả, vậy mà con vẫn chưa chịu kết hôn. Chẳng lẽ con muốn ế chỏng gọng cả đời sao?"
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế da màu đen giữ vẻ mặt trầm tĩnh, lạnh nhạt.
"Mẹ, con đã nói bao nhiêu lần rồi, con đã kết hôn, mẹ đừng cố gán ghép bọn con nữa."
"Con kết hôn cái kiểu gì vậy, minh hôn chắc? Năm năm rồi, vợ con là người hay quỷ mẹ còn chẳng biết."
"Mẹ mặc kệ, nếu con không đi, mẹ thắt cổ cho con xem."
Lục Xuyên Hà: "Vậy mẹ thắt đi, con sẽ về dự tang lễ của mẹ."
Mẹ Lục: "...”
...
Trong phòng làm việc của bộ phận kế toán, Lâm Kiều Kiều vẫn còn đang thẫn thờ.
Trong tiểu thuyết, cô chết từ rất sớm. Sau khi anh được trở lại thành phố, cô đã bám theo quậy phá một thời gian, rồi rất nhanh sau đó đã chết thảm và hết vai.
Cho nên rất nhiều chuyện xảy ra sau đó cô hoàn toàn không biết.
Dù sao cô cũng chỉ là một nhân vật tốt thí nhỏ bé, hoàn toàn chẳng có đất diễn nào.
Năm năm trôi qua rồi, chắc hẳn anh và nữ chính đã kết hôn từ lâu rồi nhỉ?
Lâm Kiều Kiều: "Cậu đi đi."
Vu Mỹ Tĩnh là nhân viên cũ, hơn nữa còn là người có học vấn cao nhất trong bộ phận của họ, từng học qua đại học.
Các vị lãnh đạo đều rất coi trọng cô ấy.
"Xưởng trưởng Lục đẹp trai như vậy, cậu không muốn nhìn thêm vài cái à?"
Lâm Kiều Kiều vội vàng lắc đầu: "Tôi không muốn, tôi chẳng muốn nhìn thấy anh ta chút nào."
Người đàn ông vừa bước đến cửa chợt khựng lại. Không muốn nhìn thấy anh sao?
Anh lại khiến cô chướng mắt đến thế cơ à?
"Ây da, thế thì tiếc quá. Hôm nay xưởng trưởng Lục vừa mới đến, trái tim của mấy nữ đồng chí độc thân trong xưởng đều bay hết lên người anh ấy rồi, hận không thể nhìn thêm anh ấy vài lần. Có mấy người bình thường đến mặt còn chẳng thèm rửa, thế mà vừa nãy tôi đụng mặt, bọn họ lại còn trang điểm cơ đấy, từng người cứ như khổng tước xòe đuôi khoe mẽ vậy."
Nhưng nghĩ lại thì trong lòng Lâm Kiều Kiều bây giờ chỉ toàn hình bóng của người chồng cũ. Tuy ngoài miệng cô không nói ra nhưng Vu Mỹ Tĩnh có thể cảm nhận được cô vẫn chưa buông bỏ được. Thêm vào đó, cô mới được điều lên đây đã đụng phải chuyện bị sếp làm khó dễ thế này, chắc hẳn trong lòng cũng đang rất sợ hãi.
Cô ấy lại bắt đầu hóng hớt: "Nghe nói xưởng trưởng Lục đã ba mươi tuổi, cũng kết hôn từ lâu rồi đấy."
"Hơn nữa tôi còn nghe nói anh ấy từng xuống nông thôn nhưng chỉ đi được một thời gian ngắn thì đã được đón về, sau đó mới ra nước ngoài."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


