Di Nhan khựng lại, quay đầu nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Nếu anh thực sự muốn làm vậy thì tôi đành phải nhờ ông nội giúp đỡ thôi."
Tần Tu Hàn siết chặt nắm đấm, sắc mặt âm trầm: "Hèn gì dạo này cô dám lớn tiếng với tôi, hóa ra là đã học được thói cậy thế ức hiếp người khác. Bây giờ cô kiêu ngạo như vậy, không nghĩ xem sau này không còn chỗ dựa nữa thì sẽ ra sao à?"
Di Nhan dửng dưng đáp: "Chuyện sau này để sau hãy tính, ít nhất thì hiện tại tôi cũng có vốn liếng để cậy thế ức hiếp người."
Đợi đến lúc ông cụ Tần qua đời, nhà họ Tần sẽ do một tay Tần Tu Hàn nắm quyền.
Anh ta thậm chí chẳng cần động tay động chân, chỉ cần ngừng hỗ trợ nhà họ Di, khiến nhà cô không trả nổi lãi ngân hàng hàng tháng, thì chẳng bao lâu sau cả nhà họ Di sẽ dắt díu nhau đi ăn cơm miễn phí thật.
Thế nhưng cô cũng hiểu rõ, dù mình có lấy lòng Tần Tu Hàn đi chăng nữa, chỉ cần có Liễu Như Yên ở đó, cô ta cũng sẽ dùng chiêu một khóc hai dẫy ba thắt cổ thuyết phục anh ta cắt đứt viện trợ cho nhà họ Di.
Chỉ còn con đường sinh con là khả thi nhất thôi...
Chỉ có mang thai và sinh con trước khi ông cụ Tần mất, để ông cụ Tần ghi tên cô vào di chúc, nhận được một phần cổ phần của tập đoàn Đỉnh Thịnh, khi trong tay có tiền rồi mới giữ được nhà họ Di.
Nắm giữ tài sản trong tay bao giờ cũng vững chãi và đáng tin hơn là dựa dẫm vào người khác.
Vừa nảy ra ý định này, Di Nhan bỗng thấy có chút nôn nóng.
Sức khỏe của ông cụ Tần chẳng biết còn trụ được bao lâu, cô bắt buộc phải dính bầu càng sớm càng tốt.
Di Nhan nhẩm tính, hai ngày nữa là đến kỳ rụng trứng của mình rồi, thời gian rụng trứng kéo dài mười ngày, vừa khéo bao trọn chuyến đi lần này.
Bằng mọi giá, cô phải mang thai trong khoảng thời gian này.
Di Nhan không muốn liên lạc với Tần Tu Hàn, thế nên cũng chẳng buồn hỏi xem anh ta đặt khách sạn nào, cô tự mình tìm đại một nơi để ngủ.
Tránh bị điện thoại làm phiền, cô chuyển máy sang chế độ im lặng.
Ngày hôm sau đến khi cô tỉnh dậy, điện thoại có hàng trăm cuộc gọi nhỡ, đều là của Tần Tu Hàn gọi tới.
Ngay lúc cô đang kiểm tra điện thoại thì cuộc gọi của Tần Tu Hàn lại tới.
Di Nhan bắt máy.
“Đêm qua cô đã làm chuyện vô liêm sỉ gì hả? Tại sao mãi không nghe máy? Có phải cô lại đi tìm thằng đàn ông nào khác rồi không? Mau mở cửa ra!”
Tiếng gầm gừ giận dữ của người đàn ông khiến màng nhĩ người ta đau nhức.
Di Nhan đưa điện thoại ra xa một chút, hơi nghi hoặc nhíu mày.
Tần Tu Hàn bảo cô mở cửa làm gì?
Chẳng lẽ anh ta đang ở trước cửa phòng cô?
Sao anh ta biết được khách sạn và số phòng cô ở chứ?
Nếu anh ta tìm được đến tận cửa phòng thật thì anh ta có đủ đạo đức tới mức chỉ gọi điện mà không đập cửa không?
Di Nhan vò mái tóc rối bời, quẳng điện thoại sang một bên, thong thả vệ sinh cá nhân và thay quần áo rồi mới ra mở cửa.
Cửa phòng vừa mở, đã thấy Tần Tu Hàn mặt mày sa sầm đứng sừng sững ở đó.
Chạm phải ánh mắt âm u tàn nhẫn của anh ta, Di Nhan bỗng thấy sống lưng hơi lành lạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)