Liễu Như Yên đứng cạnh anh ta, vẻ mặt vô cùng oán hận, nắm đấm siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Đứng trước mặt hai người bọn họ còn có bốn bảo vệ mặc đồng phục khách sạn, tay cầm dùi cui điện và khiên, chắn ngang cửa một cách ngay ngắn.
Hóa ra là có bảo vệ chặn đường, hèn gì anh ta bỗng nhiên trở nên lịch sự thế.
Tần Tu Hàn không nói không rằng, lập tức muốn xông qua đám bảo vệ để vào phòng.
Nhưng bảo vệ chẳng hề nhượng bộ, chắn chặt cửa không cho vào.
“Thưa cô, cô có quen biết người này không? Tối qua ông ta đã dùng giấy đăng ký kết hôn để tra thông tin lưu trú của cô, nhưng khi anh ta yêu cầu chúng tôi mở cửa phòng, chúng tôi thấy anh ta và người phụ nữ đi cùng có cử chỉ quá thân mật, trông giống vợ chồng hơn. Chúng tôi nghi ngờ danh tính của anh ta nên đã yêu cầu anh ta gọi điện xác nhận trước, nhưng anh ta mãi không chứng minh được nên chúng tôi đã ngăn cản anh ta đập cửa quấy rầy cô. Xin hỏi cô có quen anh ta không?”
Một người bảo vệ dùng tiếng Anh lịch sự hỏi han.
Di Nhan nói: “Vất vả cho các anh rồi, anh ta đúng là chồng tôi, các anh cứ để anh ta vào đi.”
Bảo vệ nhìn cô với vẻ đầy cảm thông.
Tần Tu Hàn sa sầm mặt mày hất tay bảo vệ ra, sải bước đi thẳng vào trong phòng.
Anh ta nhìn quanh quất khắp nơi, lùng sục cả phòng tắm lẫn tủ quần áo, sau đó lại đi đến bên giường, lật tung chăn lên kiểm tra tình hình trên giường.
Nhìn ga trải giường sạch sẽ, vẻ mặt âm u của hắn mới dịu đi đôi chút.
“Anh đang tìm cái gì thế?” Di Nhan nhíu mày hỏi.
Tần Tu Hàn lạnh giọng đáp: “Đêm qua tôi mất một chiếc đồng hồ, xem thử có phải cô lấy không.”
Di Nhan cười như không cười hỏi: “Đồng hồ quý giá đến mức nào mà khiến anh gọi hàng trăm cuộc điện thoại quấy rối tôi suốt đêm, lại còn canh ở cửa cả đêm thế?”
Tần Tu Hàn mặt không biến sắc: “Đồng hồ Như Yên tặng tôi, tuy không đắt nhưng tấm lòng của cô ấy đối với tôi là vô giá!”
Tần Tu Hàn cười lạnh: “Lại định đi tìm thằng đàn ông nào à?”
Di Nhan nói: “Tôi có đi tìm người ngoài hành tinh thì cũng là việc của tôi, anh bớt lo chuyện bao đồng đi.”
Tần Tu Hàn nghiến răng nhắc nhở: “Cô đừng quên, cô là người đồng hành được tôi thuê với giá 990.000.000 một ngày, nếu cô không theo sát tôi thì đừng hòng lấy được một đồng nào!”
Di Nhan dừng bước: "Anh chuyển tiền ngày hôm qua cho tôi trước đã.”
Tần Tu Hàn chẳng chút do dự, chuyển ngay 1 tỷ 650 cho cô ngay trước mặt Liễu Như Yên.
“Cô cứ ngoan ngoãn một chút, bớt chọc tôi tức giận, tôi sẽ cho cô nhiều hơn.”
“Cảm ơn ông chủ nha~!”
Nhìn con số 1 tỷ 650 vừa vào túi, tâm trạng Di Nhan lập tức vui vẻ hẳn lên.
May mà tối qua bị mắng vài câu, nếu không cầm số tiền này cô cũng thấy chẳng yên tâm.
Di Nhan vui rồi, còn Liễu Như Yên thì sắp tức điên lên đến nơi.
Tần Tu Hàn lại dám đưa nhiều tiền cho Di Nhan như thế, trong khi cô ta chẳng có một đồng nào!
Hồi đầu mới đến bên cạnh Tần Tu Hàn, vì muốn anh ta không nghĩ rằng cô ta vì tiền, cô ta đã cố tình tỏ ra thanh cao, coi tiền bạc như rác rưởi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

