"Bây giờ anh đưa cô ta về rồi đây, cứ để cô ta xin lỗi em trước đã, lát nữa anh dẫn em đi mua túi xách coi như đền bù nhé."
Liễu Như Yên lập tức nín khóc mỉm cười, rúc mặt vào lồng ngực anh ta, hai tay ôm chặt lấy không buông.
"Em biết ngay là ông xã sẽ không bỏ mặc em mà, hóa ra ông xã đi tìm cô ta về xin lỗi em, cảm ơn ông xã nha, có anh thật là tốt quá đi!"
Khóe môi Tần Tu Hàn khẽ cong lên một nụ cười cưng chiều.
Anh ta ngước mắt liếc nhìn Di Nhan, thấy cô mặt không cảm xúc, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bực bội không tên.
Cơn cáu kỉnh hóa thành giọng điệu mất kiên nhẫn: "Cô đứng đực ra đấy làm gì? Mau qua đây xin lỗi Như Yên nhanh lên!"
Sau đó anh ta quay sang nhìn Liễu Như Yên, giọng nói trở nên ôn tồn: "Như Yên, em muốn cô ta xin lỗi thế nào cứ nói ra, có anh ở đây, dù em có đưa ra yêu cầu gì thì cô ta cũng chẳng dám không đồng ý đâu."
Liễu Như Yên làm ra vẻ rộng lượng: "Em thì chẳng yêu cầu gì cả, chỉ cần cô ấy thành tâm xin lỗi là được rồi. Nhưng Điềm Điềm bị cô ấy đánh, nên cô ấy phải xin lỗi theo đúng yêu cầu của Điềm Điềm mới được."
Tần Tu Hàn gật đầu: "Ừm, được thôi."
Vương Điềm Điềm vênh váo nhìn Di Nhan: "Mày qua đây quỳ xuống xin lỗi tao! Sau đó dùng lưỡi liếm sạch giày cho tao! Lúc nãy bị mày đánh ngã làm bẩn hết giày của tao rồi, mày phải có trách nhiệm làm sạch nó, tao cũng chẳng thèm làm khó gì mày đâu!"
Liễu Như Yên khẽ nhếch môi đắc ý: "Di Nhan, cô cứ làm theo yêu cầu của Điềm Điềm đi. Yêu cầu của cậu ấy cũng chẳng có gì quá đáng. Nếu cậu ấy thực sự muốn tính toán với cô, chuyện cô đánh người là phạm pháp đấy, đã báo cảnh sát bắt cô vào tù rồi."
Vương Điềm Điềm bày ra bộ mặt tiểu nhân đắc chí: "Đúng thế, tao là nể mặt Như Yên mới không thèm chấp mày, chỉ bắt mày dập đầu liếm giày là đã hời cho mày lắm rồi, đừng có mà không biết điều!"
Tần Tu Hàn nhìn chằm chằm Di Nhan, nếu cô chịu mở miệng cầu xin anh ta, họa chăng anh ta có thể giúp cô một tay.
Thế nhưng, Di Nhan lại chẳng thèm liếc nhìn anh ta.
Mặt cô không cảm xúc tiến lên phía trước, mỗi tay túm chặt một mớ tóc của Liễu Như Yên và Vương Điềm Điềm.
"Bưng" một tiếng, đầu của Liễu Như Yên và Vương Điềm Điềm đập thẳng vào nhau.
Di Nhan xách tóc hai đứa, cưỡng ép cho đầu chúng họ tông nhau thêm vài cú nữa.
Đến khi cô buông tay, Liễu Như Yên và Vương Điềm Điềm ngã vật ra sàn, ánh mắt đờ đẫn vô hồn nhưng vẫn chưa ngất hẳn.
Di Nhan vẫn rất biết chừng mực, khống chế sức lực cực chuẩn, chỉ đủ để làm họ ngáo ngơ chứ không hỏng não.
"Còn đứa nào muốn dập đầu nữa không? Nhân lúc tôi còn ở đây, tôi coi như làm việc thiện giúp các người dập đầu y hệt hai đứa này nhé."
Tất cả mọi người đều né tránh ánh mắt của cô, đến thở mạnh cũng không dám.
Di Nhan lạnh lùng cười khẩy một tiếng, quay người đi thẳng ra ngoài.
Tần Tu Hàn giận dữ quát lớn: "Cô đứng lại đó cho tôi!"
"Tôi bảo cô đến xin lỗi, cô lại còn được nước làm tới đánh Như Yên bị thương, cô tưởng những lời tôi nói lúc trước là đùa à? Cô mà dám đi, tháng sau tôi sẽ tống cả nhà ngoại cô đoàn tụ trong tù đấy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)