Di Nhan dừng lại một chút, cười như không cười nói tiếp: “Anh đột nhiên phản ứng mạnh thế này khi thấy tôi tìm đàn ông, chẳng lẽ... anh yêu tôi rồi à?”
Tần Tu Hàn ghét bỏ đáp: “Cô bớt tự luyến đi, người tôi yêu chỉ có Như Yên, tuyệt đối không bao giờ yêu cô!”
Di Nhan hỏi vặn lại: “Vậy tại sao khi biết tôi tìm trai, anh lại lồng lộn lên như thế?”
Ánh mắt Tần Tu Hàn thoáng chút né tránh.
Rất nhanh sau đó anh ta đã tìm được lý do.
“Tôi tìm cô vì muốn bắt xin lỗi Như Yên và bạn cô ấy. Cô đã ức hiếp Như Yên, chừng nào chưa dỗ dành cô ấy xong thì đừng hòng ra ngoài hưởng lạc!”
Ngay cả chính anh ta cũng tin vào cái lý do này.
Anh ta tự nhủ rằng sở dĩ bản thân cáu khi biết Di Nhan đi tìm đàn ông thật ra là vì Liễu Như Yên vẫn còn đang giận, Di Nhan không có tư cách được hưởng thụ bất cứ thứ gì.
Di Nhan cười lạnh: "Tôi bắt nạt Liễu Như Yên hồi nào? Còn cái cô bạn kia của cô ta, là cô ta kiếm chuyện với tôi trước, tôi phản kháng là chuyện bình thường, mắc gì tôi phải đi xin lỗi?"
Tần Tu Hàn phán: "Như Yên vì cô mà buồn, vậy là lỗi của cô rồi. Vương Điềm Điềm là bạn của Như Yên, cô đánh cô ta tức là không nể mặt Như Yên, là đang vả vào mặt Như Yên đấy, cho nên cô bắt buộc phải xin lỗi cô ta! Tôi biết cô mồm mép tép nhảy, hiện giờ tôi không phải đang nói đạo lý với cô, mà là đang ra lệnh cho cô!"
"Bây giờ, cô lập tức theo tôi quay lại quán bar, xin lỗi Như Yên cho đàng hoàng. Như Yên bảo cô làm gì thì cô phải làm nấy, đến khi nào cô ấy nguôi giận mới thôi!"
Di Nhan đảo mắt trắng dã: "Không đi, Liễu Như Yên là người trong lòng của anh, anh thích dỗ dành thì tự đi mà dỗ, tôi không có nghĩa vụ phải dỗ hộ anh."
Tần Tu Hàn lạnh lùng nhìn cô: "Nếu cô không đi xin lỗi, từ tháng sau tôi sẽ ngừng trả lãi ngân hàng cho nhà họ Di."
"Nghĩ cho kỹ rồi hãy làm!"
Cứ như chắc chắn Di Nhan sẽ đồng ý, anh ta quăng lại câu đó xong, thì anh ta quay lưng bỏ đi luôn.
Di Nhan siết chặt nắm đấm, sắc mặt tối sầm.
Tần Tu Hàn đúng là biết cách tóm đúng thóp của cô mà.
Lại dám lấy nhà họ Di ra để đe dọa cô.
Di Nhan hít sâu một hơi, nén lại cảm xúc trong lòng, đứng dậy đi theo.
Tần Tu Hàn nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, khinh bỉ nhếch môi.
Cô vẫn luôn như vậy, vì tiền mà chẳng cần liêm sỉ.
Suốt dọc đường cả hai chẳng nói với nhau câu nào.
Quay lại phòng VIP trong quán bar.
Liễu Như Yên đang được đám đông vây quanh trên ghế sofa, vành mắt đỏ hoe, trông như vừa mới khóc xong.
Tần Tu Hàn ngồi xuống cạnh Liễu Như Yên, đưa tay ôm lấy cô ta, dịu dàng hỏi: "Sao lại khóc rồi? Ai bắt nạt em đấy?"
Liễu Như Yên đẩy anh ta ra, giọng nói nghẹn ngào nũng nịu như đang hờn dỗi: "Anh đi đi, em chẳng cần anh lo, anh bỏ rơi em để đi tìm Di Nhan, thế thì anh cứ đi mà chơi với cô ta luôn đi, đừng có quan tâm đến em nữa, hu hu hu..."
Tần Tu Hàn cũng nhận ra lúc nãy anh ta quá vội đi tìm Di Nhan nên đã đẩy cô ta ra, bèn áy náy nói: "Anh vừa mới vội đi tìm cô ta về xin lỗi em, chưa kịp nói rõ đã bỏ đi, để em chịu ấm ức là lỗi của anh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)