Tiêu Trần Yến bước ra khỏi phòng quan sát, chỉ thấy mấy tên cảnh sát Liên bang mặt mũi sưng vù như cái mâm, đang khúm núm dẫn đường phía trước, theo sau là một nhóm người mặc quân phục đặc trưng của gia tộc Austin.
Đi ở giữa chính là thân tín của anh - Thiếu tướng Levitt.
Levitt nhìn thấy Tiêu Trần Yến thì mừng rỡ ra mặt, rảo bước tiến lại gần, định mở miệng nói gì đó.
Tiêu Trần Yến phóng một ánh mắt đầy uy lực tặng cho anh ấy, Levitt lập tức ngoan ngoãn như chim cút, nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Mãi cho đến khi ra tới cổng cục cảnh sát, Tiêu Trần Yến mới dừng bước.
Nhìn quân đội vũ trang và xe bọc thép dày đặc bên ngoài, mặt Tiêu Trần Yến càng đen hơn.
“Rút quân đi.”
“Cậu đi nói với cục trưởng, đợi tôi đi rồi mới được thả người bên trong ra. Cảnh cáo bọn chúng, chuyện tối nay cấm hé môi nửa lời, bao gồm cả thân phận, diện mạo, tên tuổi của người bị bắt cùng tôi. Nếu thân phận cô ấy bị lộ, tôi sẽ lập tức dẫn quân san phẳng Saint Petersburg thành bình địa!”
Levitt chào theo nghi thức quân đội: “Tuân lệnh!”
Tiêu Trần Yến bước lên xe.
Tình thế này anh không đi không được.
Hành tung của anh đã bị bại lộ.
Chắc chắn có kẻ tung tin giả đánh lạc hướng Levitt, nếu không người của anh đã chẳng lỗ mãng dẫn theo nhiều người đến vây quét cục cảnh sát Liên bang thế này.
Anh phải quay về điều tra cho rõ ràng.
Một lúc sau, Di Nhan cảm thấy cảnh sát ở đất nước Gấu này thật đầy ắp tình người.
Vì không lâu sau khi Tiêu Trần Yến rời đi, đám cảnh sát bắt đầu tấp nập dâng lên đủ loại đồ ăn ngon.
Còng tay của cô cũng được tháo ra, ghế ngồi cũng được đổi thành sofa êm ái.
Phía cảnh sát còn mời hẳn một nghệ sĩ piano đến đàn cho cô nghe trong lúc ăn uống.
Đến cả Cục trưởng cũng đích thân tới xin lỗi, nếu cô không đỡ kịp thì chắc ông ta đã quỳ xuống dập đầu lạy lục rồi.
Hỏi nguyên nhân thì họ chỉ bảo là xin lỗi vì đã bắt nhầm người.
Di Nhan ăn một mình một lúc, bỗng nghe thấy tiếng bước chân đi vào.
Cô cứ ngỡ là Tiêu Trần Yến quay lại.
Vừa ngẩng đầu cô vừa nói: “Anh đi đâu thế? Lại đây ăn chút đi, đồ ở đây cũng ra gì phết... Sao lại là anh?”
Tần Tu Hàn mặt lạnh như tiền bước tới, bóp chặt cổ tay Di Nhan, gắt gỏng chất vấn: “Trả lời tôi, gã đàn ông ở cùng cô tối nay là thằng nào?”
Di Nhan xoay nhẹ cổ tay, dễ dàng thoát khỏi gọng kìm của anh ta.
“Tôi ở với ai không mượn anh quan tâm, anh cứ lo tốt việc của mình đi.”
Tần Tu Hàn tức đến xanh mặt: “Sao cô lại không biết liêm sỉ như thế hả? Vừa ra nước ngoài đã cuống cuồng đi thuê phòng với trai?”
“Nếu không phải tôi kịp thời báo cảnh sát, có phải cô đã cắm sừng lên đầu tôi rồi không?!”
Di Nhan thản nhiên liếc anh ta một cái: “Thế thì sao? Tôi phải làm thế nào mới gọi là biết liêm sỉ chứ? Là ngoan ngoãn chấp nhận sự sắp xếp của anh, mỗi ngày mặc cho anh điều một gã đàn ông đến ngủ với tôi thì mới là biết liêm sỉ hả?”
Tần Tu Hàn mím chặt môi, mặt hết xanh lại đỏ.
“Đừng có làm như thể tôi có lỗi với anh lắm vậy, anh nhớ cho kỹ, chính anh là người yêu cầu tôi đi tìm đàn ông đấy. Nhưng cho dù không có yêu cầu đó, giờ tôi có ra ngoài tìm trai cũng chẳng có gì là không phải với anh, tại anh cũng cắm sừng tôi suốt ba năm trời đó thôi, giờ tôi cắm lại cho anh, coi như có qua có lại mới toại lòng nhau.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



