Ban đầu, người ở cục cảnh sát tưởng có kẻ đến gây rối, đang định gọi viện binh đến trấn áp.
Nhưng khi nhìn thấy những người bước xuống từ trên xe, đám cảnh sát sợ đến mức bủn rủn chân tay, mắt tràn đầy kinh hãi.
Đó là người của gia tộc Austin!
Gia tộc Austin là một dòng tộc quân phiệt lừng lẫy, thế lực trải khắp cả vùng Đông Âu.
Quy mô của họ lớn mạnh đến mức thậm chí còn đông hơn cả quân Liên bang.
Ở những nơi có gia tộc Austin chiếm đóng, dù có các cơ quan chính phủ nhưng mọi hoạt động đều phải nhìn sắc mặt của họ mà làm việc.
Cục cảnh sát địa phương này xưa nay luôn rất ngoan, chưa từng xảy ra xung đột với người gia tộc Austin.
Nên họ đều thắc mắc: Tại sao họ lại đột nhiên kéo quân đến bao vây cục cảnh sát thế này?
Mấy tay cảnh sát trẻ mới vào nghề đã sợ đến mức nhũn chân, không nhấc nổi bước nào.
Đám cảnh sát già tuy trong lòng cũng hoảng loạn nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, vội vàng chạy vào trong tìm cục trưởng.
Cục trưởng vừa nghe tin cục cảnh sát bị người của gia tộc Austin bao vây thì sợ đến mức lảo đảo suýt ngã, sau đó cuống cuồng chạy ra ngoài.
Khi ông ta ra đến cổng cục cảnh sát, đã có một đội quân tiến thẳng vào.
"Cho hỏi các vị dẫn theo nhiều người đến như vậy là có chuyện gì sao? Nếu gia tộc Austin cần cục cảnh sát Liên bang giúp đỡ, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình!"
Cục trưởng niềm nở cười nói, hỏi han một cách vô cùng khách khí.
Lời vừa dứt, ông ta đã bị gã sĩ quan trẻ dẫn đầu tung một cước đá bay.
Cục trưởng không những không giận, bò dậy xong còn tươi cười nịnh nọt: "Ôi trời lực chân của anh mạnh thật đấy, đúng là nhân tài của quân Austin có khác!"
Sĩ quan trẻ nạt nộ: "Bớt nịnh hót đi, Cục cảnh sát Liên bang các người gan to bằng trời rồi, dám bắt người của gia tộc chúng tôi, các người muốn tuyên chiến với gia tộc Austin à?!"
Cục trưởng bủn rủn chân tay, ngồi bệt xuống đất, kinh hãi biện minh: "Chúng tôi đâu có bắt người của gia tộc Austin, có phải... có phải anh nhầm lẫn gì không?" Ông ta lấm bấm hỏi lại.
"Bốp!"
Tên sĩ quan trẻ lại bồi thêm một cước nữa.
"Ông dám nghi ngờ năng lực tình báo của gia tộc Austin chúng tôi?"
Cục trưởng lòng đau như cắt, tuyệt vọng hoàn toàn.
Người ta đã tìm đến tận cửa thì không thể nào nhầm được, mạng lưới tình báo của gia tộc Austin chưa bao giờ sai sót.
Cục trưởng tức đến phát điên, không biết kẻ chết tiệt nào đã cả gan bắt người của gia tộc Austin về đây!
Thà bắt nhầm con trai Tổng thống còn hơn là đụng vào người của Austin!
Trong phòng quan sát.
Tiêu Trần Yến nghe thấy động tĩnh bên ngoài, đoán ngay được tình hình.
Đôi tay anh chuyển động thoăn thoắt vài cái, chiếc còng trên tay đã được mở tung.
Di Nhan nhìn anh với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Tiêu Trần Yến nói: "Tôi ra ngoài xem sao."
Đi đến cửa, anh lại quay ngược trở lại, cúi người ghé sát tai cô thì thầm: "Tôi tên Tiêu Trần Yến, nhớ cho kỹ."
Nói xong, anh khẽ cắn vào vành tai Di Nhan một cái rồi mới đứng dậy rời đi.
Di Nhan đau khẽ kêu lên một tiếng, vừa thẹn vừa giận lườm nguýt bóng lưng anh: Đệch... tên này là chó á? Trong này có camera giám sát đấy, anh không biết xấu hổ à!
"Tiêu Trần Yến..." Di Nhan lẩm bẩm cái tên này: "Tôi cũng chưa từng nghe qua tên này bao giờ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

